Chương 39

Editor: SoleilNguyen

Sáng hôm sau ngay khi trời vừa tờ mờ sáng, Siren mở mắt ra, vẻ mặt lười biếng sảng khoái, đôi mắt nheo lại mệt mỏi nhìn xuống, alpha nhỏ của hắn đang cuộn tròn trên khuỷu tay hắn, giống như một con thú nhỏ ôm lấy eo hắn, gương mặt trắng nõn vẫn còn ửng đỏ, trông cực kỳ dễ thương!

Đôi mắt Siren không khỏi tối sầm lại: “Ưm, không muốn." Mộ Thanh bị quấy rầy không khỏi ưm ư một tiếng, đôi lông mày thanh tú nhíu chặt vào nhau, toàn bộ gương mặt đều biến thành bánh bao.

Nghe người yêu oán giận lẩm bẩm, Siren dừng bàn tay đang tác loạn của mình lại, cẩn thận dịch góc chăn, nhẹ nhàng trao cho cậu một nụ hôn rồi đứng dậy rời giường.

Vẻ mặt Siren vô cảm nhìn căn phòng trống rỗng, không thấy bóng người đâu, chỉ để lại một tờ giấy nhỏ.

[Chúa tể thành phố ác ma, ngài Siren vĩ đại thân mến:

Tôi đã phát hiện ra một loại thực vật cực kỳ quý hiếm ở lam sắt tinh, vấn đề rất cấp bách, tôi đã rời khỏi u linh hào, hy vọng ngài Siren sẽ tha thứ cho tôi! (ps: Alpha nhỏ hương vị không tồi đi, xin hãy vì sự lao lực này mà buông tha cho cấp dưới của ngài nhé!

Thuộc hạ trung thành nhất của ngài, Ellen.

Trân trọng.]

Sau khi hoàn toàn xé nát tờ giấy, Siren không khỏi cau mày, hiện tại hắn chắc chắn Ellen nhất định đang có chuyện giấu mình. Sự việc đêm qua chưa đủ để khiến tên đen tối này trốn thoát chỉ sau một đêm, chắc chắn gã đang che giấu chuyện gì đó quan trọng hơn. Thật là khốn nạn!

Sắc mặt Siren ngưng tụ lại bật hình chiếu ba chiều, liên kết đến đường dây nội bộ của phó thành chủ. Murphy đang nhàn nhã uống trà ăn điểm tâm thì nhìn thấy thành chủ trăm năm không liên lạc với mình gọi tới, hắn sợ đến mức phun hết chỗ trà vừa uống ra, khuôn mặt trắng trẻo mập mạp đỏ bừng, nhanh chóng đứng thẳng, tay run rẩy tiếp nhận cuộc gọi.

Siren nhìn Murphy có vẻ đã tăng cân rất nhiều, nghi ngờ nói: "Murphy, sao ta cảm thấy như ngươi đang đi nghỉ mát ở thành phố ác ma vậy?"

Trên mặt Murphy thoáng chốc không còn một giọt máu, vội vàng hét lên: "Ngài Siren, ngài phải tin tưởng tôi, một trăm năm qua tôi vẫn luôn tận tâm làm việc cho Versailles, không có một tia lười biếng, ngài nhất định đã hiểu lầm."

Vừa nói, hắn vừa dùng vạt áo lao nước mắt, đôi mắt đỏ hoe: “Ngài Siren, từ khi ngài rời đi, không có ngày nào là tôi không nhớ ngài, ngài không biết…"

"Được rồi, đừng tâng bốc nữa." Siren ngắt lời hắn, lạnh lùng nói: "Gửi lệnh truy đuổi vũ trụ, mang Ellen đến đây cho ta."

"Là ngài Ellen sao?" Murphy trợn mắt kinh ngạc, trên mặt lộ ra vẻ không thể tin được. Nhưng nhìn vẻ mặt sát khí đó của Siren, hắn lại vội vàng sửa miệng: "Được, được, tôi nhất định sẽ ra lệnh bắt giữ Ellen ngay lập tức."

Siren bực bội tắt liên kết, không hiểu vì sao lại có chút bất an. Sau khi thiền định một lúc mới xua tan đi những cảm xúc tiêu cực của mình, hắn không muốn lộ ra vẻ mặt không tốt của mình trước mặt Mộ Thanh.

Khi trở về phòng thì thấy alpha bé nhỏ của mình vẫn còn đang ngủ, vẻ mặt ngọt ngào. Hắn khịt khịt mũi nhẹ nhàng ngửi mùi pheromone của chính mình, hài lòng ngửi thấy pheromone của Mộ Thanh đang nhẹ nhàng bao quanh mình. Pheromone của Mộ Thanh cũng giống như của hắn, mềm mại ấm áp, xen lẫn mùi hương nhẹ nhàng, không giống những alpha khác chút nào.

Siren mê mẩn nhìn Mộ Thanh, đêm qua còn dụ dỗ bé con tạm thời đánh dấu hắn, không biết sau khi tỉnh lại sẽ trở nên xấu hổ thế nào, dù sao bạn trai của hắn da mặt mỏng, còn rất hay ngại ngùng, ôi chúa ơi, sao lại có một người dễ thương như vậy, Siren càng nhìn Mộ Thanh, trái tim càng run rẩy vì sự dễ thương của cậu.

Nghĩ nghĩ liền cởϊ qυầи áo rồi lại trèo lên giường, một lần nữa ôm lấy alpha nhỏ vào trong ngực. Đôi tay mảnh khảnh vuốt ve mái tóc mềm mại của Mộ Thanh hết lần này đến lần khác. Nghĩ đến sự khıêυ khí©h của Cáp Văn ngày hôm qua, hắn không khỏi cười lạnh, không biết biểu cảm của y sẽ ra sao khi biết được Mộ Thanh đã đánh dấu hắn, chắc hẳn là giận tới biến dạng.

Siren vui vẻ nghĩ, ngày hôm qua hắn hóa thú một phần là do bị Mộ Thanh kí©h thí©ɧ, phần lớn hơn là do gen trùng tộc của hắn lại trở nên mất ổn định, sự tức giận và ghen tuông cực độ đã khiến cảm xúc của hắn trở nên sa sút nghiêm trọng, dẫn đến việc mất kiểm soát.

Nhưng mà, Siren khẽ mỉm cười, không phải là không có lợi, ít nhất hắn cũng có được người yêu bé nhỏ của mình. Trong nháy mắt suy nghĩ, Siren quyết định xử lý nhân tố không ổn định này, dù sao cũng thật khó chịu khi xung quanh kho báu lúc nào cũng có một bãi rác.

Suy nghĩ một hồi, Siren không chú ý tới Mộ Thanh đã mở mắt ra, cậu ngơ ngác nhìn góc nghiêng hoàn mỹ của Siren, mất một lúc mới phản ứng lại chuyện gì đã xảy ra tối qua, sắc mặt lập tức đỏ bừng. Cậu, cậu, cậu đêm qua thực sự đã cùng Siren ở bên nhau!

Sau khi tỉnh lại, trong đầu Mộ Thanh đều tràn ngập cảnh tượng không phù hợp với trẻ con tối hôm qua. Đưa tay che mặt, Mộ Thanh cảm thấy nhiệt độ có thể chiên chín một quả trứng.