Editor: SoleilNguyenSáng sớm hôm sau, Ellen mang kết quả kiểm tra đến, Mộ Thanh nhìn quầng thâm dưới đôi mắt màu xanh của Ellen, cảm thấy có chút áy náy: [Có phải hôm qua cậu đã nghĩ xấu cho người ta không?]
Ellen ngáp một cái, lau đi những giọt nước mắt sinh lý tràn ra từ khóe mắt, đưa báo cáo cho Siren, bình tĩnh nói: "Alpha nhỏ này hẳn là một trong những kẻ phát dục lần thứ hai hiếm thấy, tôi đã kiểm tra thông tin và nhận được tin tức có giới hạn, hệ thống năng lượng được tạo ra bởi sự phát dục lần thứ hai của mỗi alpha là khác nhau.”
Nói xong, hắn nhún vai, thản nhiên kết luận: “Phải hỏi tình huống cụ thể của người trong cuộc, hơn nữa bởi vì là lần thứ hai phát dục nên khả năng thành thục về tìиɧ ɖu͙© của cậu ấy có thể bị trì hoãn, cụ thể bao lâu thì tôi không rõ lắm, được rồi, chỉ vậy thôi."
Mộ Thanh nghe được phần cuối cùng đỏ mặt, cảm thấy xấu hổ không thể giải thích được, nhất là khi Siren bên cạnh chăm chú lắng nghe, như thể đang bàn chuyện quốc gia đại sự, không khỏi che mặt.
Ellen liếc nhìn khuôn mặt đỏ bừng của alpha nhỏ, vô thức cong môi cười.
"Ta hiểu rồi." Siren cẩn thận cất bản báo cáo đi, không biết tại sao, trong lòng hắn luôn có dự cảm không tốt, liếc nhìn Ellen đang mỉm cười, hắn quyết định đợi Alice quay về sẽ đưa bản báo cáo cho nó, để nó kiểm tra cẩn thận.
Ba người không nói chuyện nữa, lặng lẽ ăn bữa sáng, lúc này, tiếng cười vui vẻ của Nhã Quang truyền đến từ ngoài cửa: "Anh ơi, nhanh lên!" Sau đó là tiếng Hòa Quang trìu mến nói: "Được, anh biết rồi, Nhã Quang chạy chậm thôi."
Ellen nghe thấy giọng nói của Hòa Quang, đôi mắt không tự chủ được lóe sáng, sau đó ăn sáng như không có chuyện gì xảy ra.
“Chào buổi sáng nha anh trai.” Nhã Quang nhảy tới bên cạnh Mộ Thanh, cười nói.
“Chào buổi sáng Nhã Quang.” Mộ Thanh nhìn Nhã Quang đang cười đáng yêu, sờ sờ tóc nó: “Mau ngồi xuống ăn sáng.”
"Dạ, dạ." Nhã Quang gật đầu thật mạnh, sau đó leo lên chiếc ghế nhỏ đặc biệt của mình, Nhã Quang ngồi ở bên cạnh cậu, hai anh em cùng nhau ăn sáng.
Rõ ràng hôm nay tâm trạng của Nhã Quang rất tốt, kết thúc bữa sáng vẫn cười khúc khích. Hòa Quang thấy em trai mình vui vẻ như vậy, hắn cũng vui theo.
Không biết tại sao, sau bữa sáng, Nhã Quang cứ la hét muốn chơi cùng với Mộ Thanh, Hòa Quang không còn cách nào khác, đành phải chiều theo ý nó. Hắn chỉ có thể xin lỗi mà nhìn Mộ Thanh, đương nhiên Mộ Thanh sẵn sàng nghênh đón, cậu vốn rất thích người bạn nhỏ này, Nhã Quang ngoan ngoãn như vậy, cậu cầu còn không được.
Mộ Thanh và Nhã Quang cùng nhau chơi đùa suốt buổi chiều, Hòa Quang đi theo phía sau bọn họ, nhìn hai gò má đỏ bừng vì phấn khích của Nhã Quang, tâm trạng cũng không khỏi vui vẻ lên.
Chơi được một ngày, đến lúc chia tay, Nhã Quang vẫn không nỡ nói lời tạm biệt với Mộ Thanh, đôi mắt to chứa đầy hơi nước, nhẹ giọng nói: "Tạm biệt anh Mộ Thanh!" Đáy lòng Mộ Thanh mềm nhũn vì ánh mắt đó, cậu vẫy tay thật mạnh, lớn tiếng trả lời: "Tạm biệt Nhã Quang, ừm, ngày mai chúng ta lại chơi tiếp!"
"Dạ được, dạ được." Nhã Quang nghiêng đầu nằm trên vai Hòa Quang càng hưng phấn hơn, cánh tay ngắn ngủn nhỏ bé đập nhanh. Hòa Quang thấy thế nhẹ nhàng vỗ vỗ cái mông nhỏ mềm mại của em trai mình, ác ý chạm vào đuôi nó, giọng điệu chua chát: “Nhóc quỷ, uổng công anh thương em, em lại thích anh Mộ Thanh như vậy?"
Nhã Quang không chịu vặn vẹo thân thể: “Ai nói, Nhã Quang thích anh hai nhất, nhưng anh Mộ Thanh là bạn tốt của em, bạn tốt đương nhiên phải chơi cùng nhau."
Mộ Thanh đang đi trên một con đường khác không ngờ lại gặp được Cáp Văn, nghĩ tới những gì Siren đã nói, cậu không khỏi cảm thấy lo lắng, thả chậm bước chân, nhưng nhìn đôi mắt đỏ hoe của Cáp Văn, Mộ Thanh thực sự không thể nhắm mắt làm ngơ, thở dài, vẫn lo lắng nhìn hắn: "Sao vậy? Có phải Carlos hắn…"
Lời còn chưa nói xong đã bị Cáp Văn ngắt ngang, đôi mắt đỏ hoe đầy oan ức: "Không phải Carlos, sao mấy ngày nay cậu không đến gặp tôi? Có phải là bởi vì ngài Siren nói gì đó không?"
Mộ Thanh vội vàng xua tay: "Không, không phải."
Cáp Văn buồn bã nhìn Mộ Thanh, muốn nói với cậu rất nhiều điều, nhưng lại không nói được lời nào. Chìa khóa sinh mệnh kiểm soát hắn chặt chẽ như một cái l*иg, hắn không thể đưa ra bất kỳ lời cảnh báo nào.
Rốt cuộc phải chờ tới khi nào? Khi nào Mộ Thanh mới phát hiện Siren là một con quỷ ăn thịt người không nhổ xương? Hắn vẫn luôn lừa gạt cậu suốt thời gian qua. Con ngươi xanh lục của Cáp Văn tối sầm lại, vô tình liếc nhìn phía sau Mộ Thanh. Sau đó lại cúi đầu.