Chương 24

Editor: SoleilNguyen

Cáp Văn cố gắng mở to đôi mắt tan rã của mình, thành thành thật thật nói: "Ta… Lúc ta thức tỉnh, đã có năng lực này, ta biết năng lực này rất hiếm thấy… Ta… Ta muốn bảo vệ cậu ấy." Nên mới sử dụng năng lực kiểm tra linh hồn cho cậu ấy, ta muốn ban phước lành của người cây cho cậu ấy, ta chỉ làm được như vậy, cho nên…

"Ha, ngu ngốc!" Siren không chút do dự chế nhạo: "Ngươi quả thực là một người cây ngu ngốc, ban phước cho linh hồn có thể dễ dàng như vậy sao? Loại chuyện hư ảo này có ai từng nhìn thấy qua, hơn nữa, ngươi cũng không phải là người cây thuần túy, lấy gì bảo đảm lời chúc phúc của ngươi đều là thật!" Đúng là, đúng là làm người ta khó chịu!

Ánh mắt Siren càng ngày càng lạnh, sát ý trong lòng bộc phát ra ngoài, kỹ năng kiểm tra linh hồn của người cây hầu như đã biến mất ngay khi bước vào kỷ nguyên mới, đã qua nhiều năm như vậy, ai còn có thể chắc chắn nó sẽ có tác dụng.

Ý nghĩa của việc kiểm tra ban đầu là để tăng phước lành cho các linh hồn trong sáng, nhưng Siren lại hy vọng người yêu mình sẽ không dính líu tới loại phước lành này, có quá nhiều yếu tố không thể xác định được, ngộ nhỡ thân thể người yêu hắn quá yếu, không chịu nổi thì phải làm sao? Người cây này là một con lai, lỡ như ban phước không thành bị phản tác dụng thì phải làm sao? Đúng là, đúng là đáng chết!

Ngón tay không tự chủ được siết chặt lại, Cáp Văn chỉ cảm thấy hô hấp ngày càng khó khăn, hắn cố gắng gỡ lấy bàn tay đang siết cổ mình ra, nhưng hiệu quả lại cực kỳ thấp, chỉ có thể chật vật nói: "Ta, ta có thể cảm nhận được, có, có tác dụng, ư ư, ngươi, ngươi sẽ không hiểu… Ta làm sao có thể tổn thương Mộ Thanh… Ngài Mộ Thanh, ngươi, ngươi mới là người phải tránh xa ngài ấy." Lòng bàn tay tức khắc buông ra.

Cáp Văn cúi xuống ho kịch liệt, vẫn không ngừng khıêυ khí©h: "Ngươi nhân lúc người gặp nạn mà cho ta uống thuốc sinh mệnh, đúng là không biết xấu hổ, ha, nghe hay thật, thuốc sinh mệnh, sao ngươi không nói ra tên gọi khác của nó, chìa khóa sinh mệnh. Ỷ vào việc ngài ấy ngây thơ mà lừa gạt ngài ấy, ngươi thừa biết người cây có sức sống rất mãnh liệt, miễn là trái tim không bị nghiền nát thì sẽ từ từ lành lại, ngươi mới là kẻ nối dối!

Cáp Văn càng nói càng kích động, dây leo xung quanh rung chuyển điên cuồng, lúc hắn đang định nói thêm điều gì, miệng đã bị Siren bịt lại, sau đó hắn cảm giác có một luồng sức mạnh xâm nhập vào cơ thể, bất giác biến trở lại thành hình dạng con người.

Siren nhanh chóng nhét người cây đáng ghét vào khoang trị liệu lần nữa, nhân tiện đặt bộ đồ ăn ở bên cạnh người cây rồi ngồi lại chỗ cũ.

Giây tiếp theo, cửa mở ra, Mộ Thanh từ từ tiến vào, đầu tiên là nhìn bạn trai mình, sau đó đi tới bên cạnh người cây, hài lòng nhìn mớ đồ ăn đã hết sạch, nhẹ nhàng nói: "Thật tốt quá, cậu đã ăn hết rồi, tôi còn lo cậu sẽ ăn không hết chứ, hết rồi thì tốt, ăn nhiều mới mau khỏe được."

Cậu nhân cơ hội sờ vào đôi tai nhọn đỏ bừng của người cây, ơ? Sao cảm giác như đang khóc vậy, Mộ Thanh nghi hoặc nhìn vào đôi mắt hơi ửng đỏ của Cáp Văn.

"Chắc là đang cảm động ấy mà, ngươi yên tâm, chúng ta nhất định sẽ chữa khỏi cho ngươi." Siren bước tới bên người yêu nói.

Thừa dịp nắm lấy bàn tay nhỏ bé của người yêu: "Em vẫn còn chưa học xong ngôn ngữ thông dụng của tinh tế đấy, lúc nãy Hòa Quang nhắn tin cho anh, nói là đang đợi em ở văn phòng." Mộ Thanh nghe xong lập tức có chút ỉu xìu, cảm giác như thể mình là học sinh sắp bị giáo viên hỏi bài, trong lòng có chút căng thẳng phải làm sao bây giờ? Siren trong nháy mắt đã nhìn thấu suy nghĩ của bạn trai.

Cười ấm áp nói: "Đừng lo lắng, em học rất nhanh, Hòa Quang là một giáo viên giỏi, chuyện ở đây em không cần bận tâm, anh sẽ chăm sóc người cây này."

"Ừm, được, được rồi." Mộ Thanh do dự rời đi, vẫn là có chút không yên tâm về nơi này, nhưng cuối cùng vẫn bị Siren giục đi học tập.

Mộ Thanh vừa rời đi, Siren lập tức thu hồi mọi biểu cảm của mình, đứng dậy nhanh chóng đóng cửa lại, cũng không bố thí một chút thương hại nào đối với người cây trong khoang trị liệu, hốc mắt Cáp Văn càng đỏ hơn, là bị chọc tức đến đỏ, ác ma đáng ghét, còn không cho mình lên tiếng, đúng là quá vô liêm sỉ mà!