Editor: SoleilNguyenMộ Thanh cầm lấy bữa sáng định đưa cho Cáp Văn, nhưng chưa đi được hai bước cả cơ thể đã bị Siren ôm vào trong lòng, làm gì thế? Ánh mắt Mộ Thanh nghi hoặc tự hỏi, Siren ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn của bảo bảo, chậm rãi thở ra: "Để anh đưa cho, bé cưng còn chưa ăn sáng, không thể để bụng đói được."
Nói xong còn xấu xa nhân cơ hội sờ sờ cái bụng nhỏ mềm mại của người yêu, Mộ Thanh bị động tác của Siren trêu chọc đến đầu óc choáng váng, mới sáng sớm tinh mơ, người đẹp trong lòng bỗng dưng thổi hơi làm nũng, ngay cả thánh nhân cũng không thể từ chối được chuyện tốt này. Mộ Thanh bị sắc đẹp mê hoặc vội vàng đồng ý, trước khi đi còn nhân cơ hội hôn lên mặt người đẹp một cái, sau đó mới lạch bà lạch bạch đi rửa mặt rồi ăn sáng.
Mãi đến khi không còn nhìn thấy bóng lưng của Mộ Thanh, sắc mặt Siren mới đột nhiên tối sầm lại, khí tức trở nên lạnh lẽo chết người, đôi mắt bạc lạnh như băng tỏa ra khắp phía.
Hắn cầm theo bữa sáng, chậm rãi đi đến phòng điều trị, mặt không cảm xúc ngồi xuống ghế. Sau đó bắt đầu… Nghiêm túc mà ăn hết bữa sáng. Đây là bữa sáng do người yêu của hắn tự tay chuẩn bị, đương nhiên phải để hắn ăn, bộ có vấn đề gì sao?
Tất nhiên là có vấn đề! Cáp Văn tức muốn hộc máu, hắn nhìn người đàn ông này không có ý tốt bước vào phòng điều trị, không phải hắn không muốn phản kháng, mà là toàn thân đều bị bao phủ bởi sát khí, như thể chỉ cần hắn di chuyển một chút, liền sẽ bị người đàn ông trước mặt này gϊếŧ chết ngay lập tức!
Hắn tưởng người đàn ông này sẽ nói gì hoặc là làm chút gì đó, nhưng rốt cuộc chỉ ngồi trước mặt hắn ăn bữa sáng! Nhớ lại lời nói ban nãy của ngài Mộ Thanh, sắc mặt Cáp Văn méo mó: "Bữa sáng này là ngài Mộ Thanh chuẩn bị cho ta!"
Không phải nghi ngờ mà là khẳng định. Ngay khi vừa dứt lời, trên mặt tức khắc truyền đến một cơn đau nhói, máu tươi tích tắc chảy xuống.
Hắn nhìn thấy người đàn ông chiễm chệ ngồi ở giữa ghế thong thả nói: "Xin chú ý lời nói một chút, cậu người cây, bữa sáng này là do người yêu của ta đặc biệt chuẩn bị cho ta." Nói xong hơi nhướng mí mắt, đôi mắt màu bạc tựa như lưỡi dao sắc bén xuyên thẳng đến trái tim "Bình thường ta thích dùng bạo lực để giải quyết vấn đề, nhưng mà nhé, bạn trai ta lại là một người cực kỳ dịu dàng, cho nên ta cũng hòa hoãn hơn rất nhiều, bây giờ ta hỏi ngươi một lần cuối, tại sao ngươi lại kiểm tra linh hồn của bạn trai ta, ngươi nghĩ mình xứng sao?"
Câu cuối cùng mang theo chế giễu nhạo báng, trên mặt là dày đặc khinh thường, Cáp Văn đột nhiên ngẩng đầu nhìn người đàn ông vừa bước vào đã liên mồm tuyên thệ chủ quyền, không khỏi cười ra tiếng.
"Ha, ta không xứng? Buồn cười thật, ngươi nói ta không xứng ư?" Khuôn mặt đẹp trai vốn có của Cáp Văn bị những lớp vảy màu hồng đột nhiên xuất hiện phá hủy hoàn toàn, con ngươi xanh đầy vẻ hung ác.
"Ta thấy ngươi mới không xứng ở bên cạnh ngài Mộ Thanh đó, ngươi nhìn linh hồn của ngươi xem, vô cùng hôi thối, hỗn loạn bẩn thỉu, thứ chất lỏng màu đen xấu xí nhất còn sạch sẽ hơn ngươi, người như ngươi, căn bản không xứng với… Hư… Hư!"
Lời còn chưa dứt, đầu óc hắn đã bị một cơn đau nhói cắt ngang, đau, đau quá, tựa như có hàng ngàn mũi kim không ngừng càn quấy: “Aaaa!" Cáp Văn rốt cuộc không chịu được, biến trở lại nguyên hình, cơ thể hình người màu xanh lục thống khổ vặn vẹo giãy giụa trên mặt đất, lớp vảy tinh xảo bao phủ lấy toàn bộ cơ thể.
Cáp Văn cố chịu đựng đau đớn, đứt quãng nói: "Ta… Ta… Thấy ngươi…Ngươi… Ngươi chính là… Đố… Đố kỵ, ư ư ư."
Cơn đau đớn dữ dội đột nhiên biến mất không một dấu vết, Cáp Văn ngơ ngác chớp mắt, bỗng phản ứng lại: "Ngươi đã làm gì cơ thể của ta?"
Hắn cố gắng chống đỡ thân thể, dây leo mỏng manh quấn chặt lấy vách tường của phòng điều trị: “Cũng không có gì, chỉ là hôm qua lúc cứu ngươi đã cho vào một viên thuốc nhỏ, thuốc sinh mệnh."
Siren nhìn người cây khó ưa này, bình tĩnh nói: "Dù sao thì bây giờ tính mạng của ngươi đều nằm trong tay ta, ta muốn ngươi sống thì ngươi sống, ta muốn ngươi chết thì ngươi chết, không phải ngươi nói ta không xứng sao? Nhưng mà…" Siren ngồi xổm xuống, năm ngón tay khẽ giơ lên, khóa chặt cổ tay của người cây, nhẹ nhàng dùng sức, bẻ gãy!
Người cây kìm nén kêu rên một tiếng: “Hiện tại hắn là của ta, lại còn là bạn trai ta. Bây giờ, ta cho ngươi cơ hội cuối cùng, nói ta biết tại sao ngươi lại kiểm tra linh hồn của hắn!" Sát khí trong lời nói dường như có thể xuyên thủng qua lớp da, Cáp Văn không chút nghi ngờ người đàn ông này sẽ làm như vậy, hắn ta thực sự sẽ gϊếŧ cậu!