“Tống Ý!”
Cô nghe thấy một tiếng kêu vô cùng quen thuộc. Quen đến mức dù đã rơi vào trạng thái gần như bất tỉnh, mảnh ý thức cuối cùng vẫn có thể nhận ra là Thẩm Ngộ.
Chậc, thật mất mặt. Trước mặt Thẩm Ngộ mà cũng ngất, lần thứ hai rồi đấy.
Khi mở mắt ra, khuôn mặt Thẩm Ngộ ở ngay phía trên cô. Tống Ý không biết mình đã nhắm mắt bao lâu, nhưng có lẽ là chưa quá lâu, bởi cô vẫn đang nằm dưới sàn nhà tắm.
Đúng vậy, cô đang nằm trên sàn nhà vệ sinh, Thẩm Ngộ hoàn toàn không đỡ lấy cô, cô cũng chẳng hề tỉnh lại trong vòng tay của Thẩm Ngộ.
Quả nhiên, không thể nuôi ảo tưởng gì với một Thẩm Ngộ chưa say rượu.
Tống Ý từ từ ngồi dậy. Theo lý mà nói với tư thế lúc ngã xuống, lẽ ra cô phải đập đầu sau xuống đất mới đúng, nhưng may mắn là không xảy ra chuyện gì nghiêm trọng. Cô chẳng thấy đau mấy, chỉ là tầm nhìn vẫn mờ mờ trắng xóa, trong đầu như có một đám sương mù quẩn quanh không tan.
“Hay là cô đi bệnh viện kiểm tra thử đi?” Thẩm Ngộ lên tiếng.
Thật lạ đời, người này cũng biết quan tâm người khác cơ đấy.
“Cô mà chết ngay tại phim trường, thì tôi biết ăn nói thế nào với người nhà cô?” Thẩm Ngộ nói tiếp.
Mặt Tống Ý tối sầm lại. Cô biết ngay mà, cái miệng chó của Thẩm Ngộ chẳng thể nhả ra lời nào dễ nghe.
“Không cần cô nói gì với họ cả. Cô thì có gì mà phải giao với chả phó?” Tống Ý hất tay Thẩm Ngộ đang chìa ra một cách đầy phiền phức, lảo đảo đứng lên, soi vào gương xem mặt mình có trầy xước gì không.
“Với lại, cô ngậm cái miệng quạ đen lại giùm tôi. Cô chết tôi cũng chưa chắc đã chết theo đâu.” Tống Ý đáp gọn lỏn.
Thẩm Ngộ nhướn mày: “Vậy thì cô sao?”
Tống Ý: “Tụt đường huyết.”
Câu nói đầy dứt khoát, nhưng trong lòng cô lại chẳng chắc chắn đến thế. Cô hiểu rõ cảm giác tụt đường huyết là như thế nào. Hồi nhỏ bướng bỉnh, từng có lần cô giận dỗi đến mức nhốt mình trong phòng suốt hai ngày không ăn gì. Sau đó toàn thân toát mồ hôi lạnh, tay run lẩy bẩy, khiến cả nhà náo loạn lên mới chịu đi viện. Lần đó mới gọi là tụt đường huyết thật sự.
Còn bây giờ? Cô cũng không rõ nữa.
Gần đây cô thường xuyên nôn mửa bất chợt, mấy lần trước còn có thể đổ lỗi do đọc sách pháp y hay do bị Thẩm Ngộ làm cho buồn nôn. Nhưng lần này... chỉ là một bát canh gà ác, vốn chẳng có gì ghê gớm.
Tống Ý vốn không ghét canh gà, hơn nữa mấy người kia, kể cả Thẩm Ngộ, đều ăn rất ngon miệng. Vấn đề, rất có thể... nằm ở chính bản thân cô.
“Trưa đã bảo cô ăn cơm mà không chịu ăn, giờ thì sao? Báo ứng đến rồi đấy!” Thẩm Ngộ vừa lẽo đẽo theo sau Tống Ý, vừa lảm nhảm không dứt, nói đến mức khiến người ta muốn bịt tai.
“Thẩm Ngộ, sao dạo này cô lắm lời thế?” Tống Ý đang còn rối bời vì tình trạng cơ thể của mình, nghe giọng Thẩm Ngộ ong ong bên tai liền không nhịn được mà buột miệng gắt lên.
Thẩm Ngộ trừng lớn mắt, ôm ngực đầy vẻ không thể tin nổi: “Tống Ý, cô còn là người không đấy? Tôi đang “thuốc đắng dã tật” cho cô đấy!”
“Cô nhìn vai tôi xem!” Thẩm Ngộ kéo cổ áo, chỉ vào một mảng đỏ ửng nổi bật trên vai mình, hận không thể dí thẳng vào mặt Tống Ý cho cô thấy rõ.
“Nếu không phải vì tôi, giờ này cô đã nằm trong bệnh viện rồi biết không!” Giọng Thẩm Ngộ đầy phẫn uất.
“Cô mà cứ kiểu này thì biết trước tôi chẳng thèm đỡ. Phải để cô ngã rầm bằng gáy xuống đất, chết quách cho rồi...” Thẩm Ngộ lầm bầm mắng, nhưng vừa mắng vừa chỉnh lại cổ áo cho gọn gàng, sau đó sải bước đi thẳng một cách đầy mạnh mẽ.
Làn da của Thẩm Ngộ trắng muốt, mảng đỏ kia nổi bật đến mức nhìn vào cũng thấy đau giùm. Có khi ngủ một đêm là thâm tím mất rồi. Lần hiếm hoi, sau khi mắng xong Thẩm Ngộ, Tống Ý lại thấy hơi hối hận.
Có lẽ lúc đó cô ấy đã nhào tới ôm lấy mình để đỡ cú ngã... Xem như là một Alpha tốt vậy.
Tống Ý trở lại khu vực ăn uống, mọi người đều quay sang nhìn cô, dù không nói ra nhưng ánh mắt rõ ràng chứa đầy lo lắng. Dù gì thì vừa rồi cô cũng đột ngột ôm miệng bỏ chạy, nhìn thế nào cũng thấy không ổn.
“Chắc tôi chỉ bị tụt đường huyết một chút thôi, mọi người đừng lo.” Tống Ý cười áy náy, lên tiếng trấn an.
“Đúng rồi, đừng lo cho Tống Ý quá, sẽ bị xui đấy.” Thẩm Ngộ nghiến răng nghiến lợi, bưng bát canh gà mà Tống Ý mới chỉ nhấp một ngụm, lườm cô một cái rồi uống cạn không chừa giọt nào.
Cuối hạ, gió đêm mang theo chút se lạnh. Ánh đèn đường kéo dài bóng người xuống mặt đất. Tống Ý lê bước mệt mỏi trở về khách sạn, phía sau truyền đến tiếng bước chân lẹp xẹp khe khẽ.