Chương 17

“Nào nào nào, cụng ly một cái nào!” Ngô Hàm giơ ly lên.

Tiếng ly thủy tinh chạm nhau vang lên giòn tan, Ngô Hàm hào sảng uống một ngụm lớn. Vừa quay sang, anh đã thấy hai nữ chính của mình, một trái một phải, mỗi người chỉ khẽ nhấp môi lấy lệ.

“Sao thế, hai em không biết uống à?” Ngô Hàm khó hiểu hỏi.

“Em cai rồi.”

“Em có bóng ma tâm lý.”

Hai giọng nói, một lạnh một nhạt, lại vang lên cùng lúc ở hai bên tai Ngô Hàm, một là của Tống Ý, một là của Thẩm Ngộ.

“Ồ...” Ngô Hàm nhướn mày đầy hứng thú.

“Cai thì anh hiểu, vì sức khỏe mà, nhưng... bóng ma tâm lý là thế nào?” Ngô Hàm quay sang hỏi Thẩm Ngộ, ánh mắt tò mò hẳn lên.

Thẩm Ngộ ho khan vài tiếng, vẻ mặt hơi lúng túng. Dù có mười lá gan đi chăng nữa thì cô cũng không thể đứng giữa bao nhiêu người mà nói toạc ra sự thật rằng: lần trước cô uống say, bị một Omega đi ngang qua “làm thịt”, không những mất luôn cả thân thể mà còn không biết người đó là ai. Đối phương không chỉ “chơi” cô, mà còn chơi không mất tiền!

Vì thế, cô chọn một cách nói khác, đầy ẩn dụ mà vẫn giữ được thể diện: “Tháng trước... tôi uống hơi nhiều. Bạn nói sẽ đến đón tôi thì không thấy đâu, cuối cùng tôi say quá, gặp một con chó đi ngang qua, còn đánh nhau với nó một trận.”

Lời này mà phát ra từ miệng người khác thì đúng là nực cười, hoang đường. Nhưng từ miệng Thẩm Ngộ? Ừ, lại chẳng có gì lạ.

Ngô Hàm tưởng tượng ra cái cảnh đó, cuối cùng nhịn không được mà phì cười, vỗ vai Thẩm Ngộ ra chiều cảm thông: “Thế có thắng không?”

Thẩm Ngộ gật đầu, vẻ mặt bi phẫn: “Không thắng.”

“Vậy nhớ đi tiêm phòng dại.”

“Phải, đúng là chó điên thật mà.” Thẩm Ngộ nghiến răng ken két.

“Bang!”

Tống Ý không thể chịu nổi nữa, vỗ mạnh đôi đũa xuống bàn, đứng phắt dậy: “Cô nói ai là chó đấy hả?”

Thẩm Ngộ nghiêng đầu, tỏ ra vô tội: “Tôi nói tôi đánh nhau với chó, cô nổi nóng làm gì?”

Tống Ý hít sâu một hơi, nắm lấy cổ áo Thẩm Ngộ, giọng giận đến run lên: “Thẩm Ngộ, cô lặp đi lặp lại kiểu khıêυ khí©h này thấy vui lắm sao? Cô tưởng mình vẫn là học sinh cấp hai à?”

Cô vòng qua đầu Ngô Hàm, một tay tóm lấy cổ áo Thẩm Ngộ, ép cô đứng lên đối diện.

Thẩm Ngộ nhướng mày, tay nhanh chóng nắm lấy cổ tay Tống Ý, bóp chặt mà không để ai nhìn ra lực đạo, hạ giọng cảnh cáo: “Tống Ý, tôi cảnh cáo cô buông tay. Tôi không đánh Omega.”

Hai người trừng mắt nhìn nhau qua đầu Ngô Hàm, cả hai đều không chịu lùi bước. Không khí căng như dây đàn, cho đến khi...

Khóe mắt Thẩm Ngộ bất giác liếc sang cổ của Tống Ý, ánh nhìn dừng lại trên một nốt ruồi son nhỏ nhắn, xinh xắn ngay bên dưới vành tai.

Một tia ký ức như lóe lên trong đầu cô. Tống Ý luôn có nốt ruồi này sao? Sao trước đây cô chưa từng để ý? Nhưng càng nhìn, cô lại càng cảm thấy nốt ruồi ấy quen đến lạ...

Quen một cách mơ hồ, như thể cô từng hôn qua nó vô số lần.

“Cả hai định làm gì vậy hả?” Đạo diễn Ngô cuối cùng cũng không nhịn được mà đứng bật dậy, gằn giọng: “Là hai nữ chính của tôi, vừa ăn bữa đầu tiên đã muốn lật bàn rồi?”

Tống Ý là người buông tay trước. Đạo diễn Ngô liền quay sang nhìn Thẩm Ngộ, lúc này cô mới như bừng tỉnh khỏi mớ hỗn độn trong đầu. Cô lập tức buông tay ra, chỉ là khi nhìn thấy cổ tay trắng muốt như búp bê sứ của Tống Ý bị siết đến đỏ ửng cả một mảng, lòng cô khẽ run lên.

Vết hằn đỏ kia... quá rõ ràng, quá rực rỡ...

Giống như chính cô cũng đang bị bỏng bởi nó.

Ngô Hàm cau mày, ép cả hai ngồi xuống. Trên bàn cơm phút chốc trở nên im lặng như tờ. Một bữa tiệc phá băng được kỳ vọng lại trở thành bữa cơm lạnh lẽo, mọi người vội vàng ăn xong, chẳng ai dám mở lời.

Tống Ý cảm thấy vô cùng áy náy. Cô không hiểu bản thân mình bị làm sao, chẳng qua chỉ là mấy câu bóng gió châm chọc của Thẩm Ngộ, đáng lý ra cô đã quá quen rồi. Hai người quen nhau bao năm, mấy lời kiểu đó, Thẩm Ngộ nói còn ít sao?

Thế mà vừa rồi, chỉ trong khoảnh khắc cô túm lấy cổ áo Thẩm Ngộ, đầu óc cô bỗng hoàn toàn trống rỗng.

Cô như bị một luồng giận dữ nuốt chửng, không kịp suy nghĩ hay kìm chế gì cả.

Chẳng lẽ... thật sự giống như Trần Niệm từng nói, cô quá cảm tính, dễ mất kiểm soát?