Chương 3

Không đợi bọn chúng kịp lên tiếng, anh đã lao tới như một cơn gió.

Cây gậy baton trong tay mang theo tiếng rít sắc bén xé gió, chính xác như một con dao phẫu thuật.

Không có động tác thừa, chỉ có nhanh, chuẩn và hiểm. Mỗi cú vung ra đều nhằm thẳng vào những bộ phận yếu ớt nhất của đám người đó.

“Phụt!” “Ái!!!”

“A a a a á!!!”

“A a a a... Vỡ rồi! Vỡ rồi a a á!”

“Cái... cái của tôi... A a a đau quá a a á!!”

“Khốn kiếp! Thằng chó... a a á!”

Tiếng kêu la thảm thiết như heo bị chọc tiết ngay lập tức làm náo loạn con hẻm.

Toàn bộ những tên đàn ông vạm vỡ vừa rồi còn hung hăng giờ đều ôm hạ bộ lăn lộn trên đất, mồ hôi lạnh hòa với máu tươi chảy ròng ròng.

Ngay cả con dao laser và khẩu súng vi hạt rơi dưới chân cũng không kịp nhặt.

Bạch Quân Ý dùng chân dẫm lên thân khẩu súng, vỏ hợp kim tức thì vỡ vụn thành những mảnh nhỏ, lực đạo lớn đến kinh người.

Từ lúc bước vào con hẻm cho đến khi kết thúc trận chiến, tất cả chỉ diễn ra trong vòng ba phút.

Ngay cả hơi thở của Bạch Quân Ý cũng không hề rối loạn nửa phần, nói gì đến việc phóng thích pheromone hay tinh thần lực.

Ánh trăng keo kiệt lọt xuống một chút từ khe hở giữa những tòa nhà hợp kim chất lượng thấp cao ngất trời, vừa vặn chiếu vào khuôn mặt anh.

Dưới sự cắt xẻ của bóng tối và ánh nguyệt hoa, nửa bên mặt lạnh lẽo đến bệnh tật ấy là vẻ đẹp tuyệt mỹ, kinh tâm động phách; nửa còn lại là bóng tối lạnh lùng, sâu không thấy đáy.

Haizz! Một tiếng thở dài cực khẽ, gần như không thể nghe thấy, tan đi trong không khí tanh mùi máu. Nó mang theo sự bất đắc dĩ gần như hoang đường.

Vậy nên, tại sao cứ phải ép buộc một người yếu đuối như anh làm những việc đẫm máu như thế này chứ? Anh thật sự rất ghét bạo lực mà!

Chiếc gậy baton vẽ một đường cong tao nhã trong không trung, những giọt máu đặc dính và dịch mô đáng ngờ bị văng đi, bắn lên bức tường bẩn thỉu.

Anh thuần thục thu gậy lại, cắm vào túi bên hông ba lô.

Tiếng còi báo động chậm trễ cuối cùng cũng vang lên trên con phố tĩnh mịch.

Bạch Quân Ý xoay người bỏ đi.

“Đợi... đợi...” Một giọng nói vô cùng yếu ớt, kèm theo tiếng thở dốc dữ dội và mùi máu tanh nồng nặc, vật lộn thoát ra từ bóng tối co ro nơi góc tường, giống như tiếng thút thít của một con thú nhỏ sắp chết: “Cầu... cầu xin cậu... đưa tôi... đi... không thể... bị bắt...”

Bạch Quân Ý vẫn tiếp tục bước đi không dừng lại. Các chú cảnh sát đương nhiên sẽ đưa hắn đi, nhân tiện dọn dẹp đống rác rưởi này luôn.