Cảm giác mệt mỏi như thủy triều dâng lên dữ dội.
Lần này, dù thế nào anh cũng phải tranh thủ ngủ một giấc.
Mặc dù thể chất mạnh mẽ của một Alpha cấp S không dễ khiến anh đột tử. Nhưng thực sự quá khó chịu!
Đầu óc choáng váng, thái dương đau như muốn nổ tung. Chỉ có giấc ngủ đầy đủ mới có thể chữa lành triệt để cho anh.
Bạch Quân Ý ngả người xuống tấm chăn cũ trên sàn. Ngủ thϊếp đi ngay lập tức.
Thế nhưng... Hai giờ sau, chiếc máy liên lạc cá nhân rẻ tiền trên cổ tay anh lại vang lên không ngừng.
Tên liên hệ hiển thị trên màn hình là ba chữ to: CHÓ CON.
Đây là biệt danh độc quyền dành cho thiếu gia nhà tư bản Sở Lẫm, một Alpha cấp A bị dị ứng pheromone.
Bạch Quân Ý thẳng tay cho hắn vào danh sách đen và xóa liên lạc một loạt.
Mặc kệ hắn đi! Công việc gia sư đã kết thúc rồi. Tạm biệt nhé, nhà tư bản hút máu bị thần kinh!
Anh chuyển thiết bị sang chế độ im lặng, nhắm mắt lại và ngủ.
Lần này cuối cùng cũng yên tĩnh.
Khi anh ngủ đủ giấc và tỉnh dậy, trời đã nhá nhem tối, lúc này đã là 18:32.
Ánh sáng mờ ảo phác họa đường nét sơ sài của căn phòng. Và trong ánh chạng vạng trầm lắng đó, một đôi mắt sâu thẳm, tối tăm trên giường đang nhìn chằm chằm anh với vẻ dò xét, sắc bén như một lưỡi kiếm.
-
Đồng hồ điện tử kiểu cũ treo trên tường chỉ 18 giờ 32 phút. Ánh sáng ban ngày ngoài cửa sổ đã tắt hẳn, chỉ còn màn đêm thăm thẳm, đặc quánh trĩu nặng phủ xuống.
Bên trong căn phòng càng thêm u ám, tối mịt. Chỉ có vài tia sáng yếu ớt, đυ.c ngầu từ tấm biển đèn neon rẻ tiền ở xa cố len lỏi vào, đổ những cái bóng mờ ảo, méo mó lên sàn nhà phủ đầy bụi.
Bạch Quân Ý bị đánh thức bởi cơn đói. Giấc ngủ sâu đã nuôi dưỡng tinh thần và thể chất, làm tan đi hơn nửa sự mệt mỏi.
Tuy nhiên, ngay khoảnh khắc ý thức trở lại, một cảm giác bị theo dõi mãnh liệt đã túm lấy anh, như những sợi tơ nhện lạnh lẽo quấn quanh da.
Anh mở mắt, gần như theo bản năng hơi nghiêng đầu, tầm nhìn liền chạm trúng ánh mắt sắc bén của Beta trên giường.
Bốn mắt nhìn nhau, không khí dường như ngưng đọng lại trong chốc lát.
May mắn là chưa chết. Bạch Quân Ý cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngay sau đó lại dâng lên một sự khó chịu vì cảm thấy bị xúc phạm.
Cái ánh mắt gì thế kia? Như chó nhìn cục xương... À! Không đúng... Cái ví von vớ vẩn gì vậy?