Chương 14

Hai tiếng đồng hồ sau.

Ánh hoàng hôn tràn qua khung cửa sổ, rọi xuống gương mặt An Mộc Tuyết, phủ lên dung nhan tuyệt mỹ ấy một tầng sắc cam ấm áp.

Hàng mi dài khẽ rung, cô chậm rãi mở mắt.

Khô quá…

Đã xảy ra chuyện gì vậy?

Cô chỉ nhớ một cơn đau nhói từ sau gáy bất ngờ lan ra toàn thân, khiến cả người cứng đờ, rồi ngất xỉu ngay tại phim trường.

Sau đó là một cơn đau dai dẳng, giằng xé, như lôi kéo ý thức của cô qua lại không ngừng… Còn về sau thì thế nào?

Giờ cô đã không còn đau nữa.

Chỉ là… khát.

Khát đến mức cổ họng khô rát, đầu ngón tay tê dại, trong lòng trống rỗng.

Nhưng hình như không phải là khát nước.

Cô rất muốn…

An Mộc Tuyết lại khép mắt, ý thức thoáng chốc rơi vào một vòng xoáy mơ hồ.

Mùi hương trầm ấm của gỗ đàn hương.

“Gì vậy?”

Cô bỗng giật mình tỉnh táo hơn hẳn.

Mở mắt lần nữa, đưa mắt quan sát khắp phòng bệnh, phát hiện mẹ đang ngồi cạnh giường.

Minh Nguyệt Lan thấy con gái tỉnh lại mới thở phào.

“Tiểu Tuyết, thấy thế nào rồi?”

“Đã xảy ra chuyện gì? Cô ấy… đánh dấu con sao?”

An Mộc Tuyết theo bản năng đưa tay sờ sau gáy.

Cái cảm giác tim đập dồn dập, thở không thông, toàn thân chỉ muốn tìm đến hương thơm của Alpha, chẳng khác nào nghiện ngập, bình thường chỉ xuất hiện khi hấp thu một lượng lớn pheromone của Alpha. Ngửi không thôi thì không thể đạt đến nồng độ này.

Nên phản ứng đầu tiên của cô là sợ rằng mình bị đánh dấu. Nhưng gáy cô vẫn mịn màng như cũ, không hề có dấu răng.

Sắc mặt mẹ cô cũng hơi khó tả.

“Không đâu, người ta không đánh dấu con.”

“Là con… giữ chặt Lâm Duyệt, cắn một phát vào tuyến thể của cô ấy.”

Biểu cảm của An Mộc Tuyết đầu tiên là ngơ ngác, trống rỗng, như thể chưa kịp hiểu được ý nghĩa của mấy chữ “con cắn cô ấy”.

Rồi đôi mắt khẽ mở to, từng tầng đỏ ửng lan dần trên khuôn mặt xinh đẹp.

“Không… không thể nào.”

Sao cô lại làm ra chuyện… hồ đồ đến thế!

“Ừ thì, ai cũng không ngờ. Không chỉ cắn tuyến thể của cô ấy, y tá muốn kéo con ra mà con còn không chịu. Y tá bảo đây là lần đầu tiên thấy có người ngoạm không buông, mấy người cùng kéo cũng không tách nổi.”

“Cuối cùng là con hít quá nhiều pheromone, tự mình ngất lịm…”

“Đừng… đừng nói nữa!”

Khuôn mặt An Mộc Tuyết đỏ bừng, vội bịt chặt tai, không muốn nghe thêm.

Không thể nào! Cô hoàn toàn không có ký ức gì về chuyện này. Chắc chắn… chắc chắn mẹ đang lừa cô.

“Không nhớ cũng bình thường thôi. Bác sĩ nói khi đó con thiếu pheromone nghiêm trọng, thuộc trạng thái giống mộng du.”

Nhưng không có ý thức… lại càng bộc lộ ý muốn sâu trong tiềm thức, đúng không?

Ánh mắt mẹ cô nhìn cô lúc này cũng đã khác đi.

“Sao mẹ lại nhìn con kiểu đó!”

“Mẹ thấy… sau này con ngoan ngoãn mang cô ấy theo là được. Đừng để xảy ra chuyện thế này nữa…”

“Con không biết lúc mẹ nhận điện thoại của bác sĩ, tim mẹ suýt ngừng đập đâu.”

An Mộc Tuyết cúi đầu, trong lòng dâng lên chút áy náy. Không chỉ khiến mẹ lo lắng, cô e rằng còn làm chậm tiến độ của đoàn phim, quá thiếu chuyên nghiệp.

Có phải đúng là cô đã quá cố chấp rồi không?

“Xin lỗi… mẹ.”

“Hơn nữa, mẹ thấy con với Lâm Duyệt…” cũng đâu phải là hoàn toàn ghét bỏ gì cho cam.

Minh Nguyệt Lan còn chưa nói hết câu thì cánh cửa phòng bệnh khẽ vang lên vài tiếng gõ. Một lát sau, cửa mở, Lâm Duyệt bước vào.

Ánh mắt An Mộc Tuyết khẽ lướt qua, gương mặt lập tức nóng bừng hơn nữa.

Trên cổ Lâm Duyệt… thật sự đang quấn băng gạc!

Lâm Duyệt cũng nhìn thấy An Mộc Tuyết đang ngồi trên giường bệnh.

Thì ra cô ấy đã tỉnh rồi à.

Sao mặt lại đỏ đến vậy?

“Ăn xong rồi hả?” Minh Nguyệt Lan chào hỏi Lâm Duyệt.

“Vâng, cảm ơn dì.” Lâm Duyệt đáp, giọng có chút ngượng ngùng.

“Có gì đâu.”

Đứa nhỏ này, chưa kịp ăn uống gì đã vội vàng chạy tới, lại còn bị cắn một phát như vậy, bà đương nhiên phải gọi đồ ăn ngoài cho cô.

“Dì đi gọi bác sĩ đến.”

Lâm Duyệt vội nói: “A… để cháu đi ạ?”

“Không sao, để dì đi. Cháu có biết phòng bác sĩ ở đâu đâu.”

Minh Nguyệt Lan bước ra ngoài, trong phòng bệnh lập tức chỉ còn lại hai người.

Lâm Duyệt ngoan ngoãn đứng yên, không nói một lời.

Ngón tay trắng mịn của An Mộc Tuyết lén siết chặt chăn, khi thì nhìn ra ngoài cửa sổ, khi lại lén liếc sang cổ Lâm Duyệt.

Cô vẫn không thể tin được… sao mình lại có thể… cắn cô ấy?

Cảm nhận được ánh mắt, Lâm Duyệt ngẩng đầu.

An Mộc Tuyết rõ ràng đang nhìn ra ngoài cửa sổ, chẳng hề nhìn cô, chỉ là vành tai khẽ ửng đỏ.

Lâm Duyệt: “?”

Cả hai cứ thế im lặng cho đến khi Minh Nguyệt Lan quay lại, đưa bác sĩ vào kiểm tra cho An Mộc Tuyết.

Bác sĩ Ngô cầm kết quả xét nghiệm mới, lại ấn nhẹ vào sau gáy cô.

“Tỉnh rồi là tốt. Giờ thấy sao?”

“Cũng ổn.”

Ngoại trừ cái cảm giác “khát” đến bỏng rát cổ họng… An Mộc Tuyết rũ mắt, không tiện nói ra.

“Ừ, vậy ta tiếp tục điều trị nhé.”

An Mộc Tuyết ngẩn ra: “Còn phải trị nữa sao?”

“Chắc vẫn còn hơi đau rút đúng không? Lần sau không được để tới khi tuyến thể chạm ngưỡng giới hạn mới vào viện, nguy hiểm lắm. Giờ phải cố gắng thanh lọc hết pheromone ứ đọng, rồi dùng thuốc mới đạt hiệu quả tốt hơn.”

“Không sao, tôi sẽ ở đây trông cô ấy. Chỉ cần trị thêm một chút nữa là được.”