Tô Trần Lê bất ngờ bị hệ thống xuyên nhanh chọn trúng, nhập vai người qua đường trong một cuốn tiểu thuyết Bách hợp ABO điển hình. Ban đầu, Tô Trần Lê chỉ định làm theo kịch bản: mỗi khi tên nam chính …
Tô Trần Lê bất ngờ bị hệ thống xuyên nhanh chọn trúng, nhập vai người qua đường trong một cuốn tiểu thuyết Bách hợp ABO điển hình.
Ban đầu, Tô Trần Lê chỉ định làm theo kịch bản: mỗi khi tên nam chính Alpha cặn bã gây chuyện thì đứng bên cạnh vỗ tay cổ vũ, sống một đời an nhàn cá mặn. Cho đến khi cô nhìn thấy dung mạo xinh đẹp đến mức phạm quy của các nữ phụ si tình trong truyện.
Không được rồi, ai mà cưỡng lại được chứ?
Thế giới 1:
Nữ phụ là đóa hoa cao lãnh của giới học thuật, lạnh lùng như tuyết trên đỉnh núi. Còn Tô Trần Lê chỉ là kẻ nhàn rỗi vô dụng, dựa hơi gia đình giàu có mới vào được nhóm dự án.
Nữ phụ vì nữ chính mà ngày nào cũng gây khó dễ cho Tô Trần Lê.
Tô Trần Lê vẫn không tức giận. Cho đến khi cô bị tên Alpha cặn bã hãm hại, ép phân hóa thành Omega và rơi vào kỳ phát tình, khổ sở chống chọi với bản năng.
Lúc đó Tô Trần Lê mới miễn cưỡng lên tiếng: "Vì chúng ta có chút quen biết, tôi đành miễn cưỡng giúp cô vậy."
Thế giới 2:
Tô Trần Lê sắm vai một tiểu thư Alpha ăn chơi trác táng, cả ngày chỉ biết tiêu tiền. Nữ phụ lại là chuyên gia tài chính, tài sắc vẹn toàn, leo lên vị trí cao trong tập đoàn quốc tế bằng thực lực.
Nàng vốn chán ghét Tô Trần Lê, nhưng bị cha của cô ép buộc phải cầm tay chỉ việc cho kẻ thừa kế bất tài này, nên đành giữ bộ mặt lạnh tanh mỗi khi tiếp xúc.
Tô Trần Lê dồn nữ phụ vào góc phòng. Cô phát hiện ra nữ phụ thực chất là Omega, bị buộc phải giả làm Alpha để giữ ghế giám đốc điều hành.
Cô ghé tai nàng thì thầm: "Chị ơi, tuy em không giỏi đầu tư, nhưng chuyện khác thì em rành lắm. Em có thể giúp chị che mắt thiên hạ… miễn là chị…"
Thế giới 3:
Tô Trần Lê là thiên kim tiểu thư được nuông chiều từ bé, vô tư và hay gây rắc rối. Nữ phụ là cô gái nghèo được nhà họ Tô bảo trợ, lớn lên cùng nhau và luôn cố gắng uốn nắn người thừa kế nghịch ngợm này.
Sau này, nữ phụ bộc lộ năng lực xuất chúng, thậm chí sánh ngang với cha của Tô Trần Lê. Nhưng nàng lại cứ u mê giúp đỡ nữ chính, tựa như bị trúng tà.
Tô Trần Lê ngỡ ngàng. Sao có thể chứ? Tại sao một người ưu tú như vậy lại phải ôm lấy tổn thương để sưởi ấm cho kẻ không bao giờ quay đầu lại?
Thế là Tô Trần Lê nhẹ nhàng hôn lên gáy cô nàng Beta si tình đang cố gắng kìm nén dấu hiệu phân hóa: "Chị ơi… nhìn em này. Em mới là người tốt nhất."
Và cứ thế, Tô Trần Lê đi qua hết thế giới này đến thế giới khác, chuyên tâm "cứu vớt" các nữ phụ si tình.
Ai cũng tưởng Tô Trần Lê chỉ là kẻ mờ nhạt, mục tiêu duy nhất là xoa dịu trái tim của các chị đẹp. Cho đến một ngày, cô tích đủ điểm để trở về thực tại an dưỡng tuổi già.
Cô ngồi trong căn nhà đổi bằng điểm tích lũy, vắt chân chữ ngũ, vừa phe phẩy quạt vừa ăn dưa hấu.
Bỗng nhiên, một người phụ nữ xinh đẹp với khí chất băng lãnh, người mà cô chưa từng gặp ở thế giới thực, đến gõ cửa. Chị đẹp tự xưng là bạn gái cô, nắm lấy tay cô, trong đáy mắt lộ ra sự chiếm hữu sâu không thấy đáy:
"Trong những thế giới đó, em đã ở bên rất nhiều phiên bản của chị. Nói xem, em yêu ai nhất."
Tô Trần Lê: "… Thôi xong, chết chắc rồi."