Chương 9

“Cái gì mà cái mặt như gặp quỷ thế kia?” Úy Kha nhận lấy chai nước Giang Ảnh đưa, vặn nắp, ngửa cổ tu một hơi dài.

Giang Ảnh rảnh tay liền đưa lên gãi gãi tai, lại cố tình chớp mắt mấy cái, ngạc nhiên hỏi: “Không phải tôi hoa mắt hay nghe lầm đấy chứ? Úy Kha, vừa nãy cậu từ chối chị cậu, lại còn dám nói dối sao?”

“Bảo là từ chối thì đúng, nhưng nói dối thì không hề nhé, đừng có nói lung tung.” Úy Kha vặn nắp chai, còn cố ý giơ tay chỉ vào Giang Ảnh như cảnh cáo.

Giang Ảnh hừ mũi: “Thế thì cậu nói thử xem, tối nay cậu hẹn cái “bạn đại học” nào? Sao tôi chẳng biết có ai trong đám bạn tụi mình đi công tác ở đây cả.”

Từ cấp ba đến đại học, hai người luôn học cùng trường. Dù không chung khoa nhưng rảnh rỗi thì gần như dính lấy nhau, giao tình quen thuộc tới mức chẳng có chuyện bạn bè thân thiết tới nơi công tác mà Giang Ảnh lại không biết.

Nghe vậy, Úy Kha chỉ nhướng mày, vươn cánh tay dài ôm lấy vai Giang Ảnh, siết dần cho đến khi kẹp chặt cả đầu cô: “Cậu không phải chính là bạn đại học của tôi sao, bạn học Giang?”

“Ê! Tôi tối nay đâu có hẹn hò gì với cậu! Một tuần trước tôi đã sắp xếp lịch tối nay rồi, cậu đừng có phá hỏng chuyện tốt của tôi!” Giang Ảnh chẳng còn hơi sức đâu mà nghĩ tại sao Úy Kha lại đột nhiên thay đổi thái độ với chị mình, chỉ cầu mong cô chịu buông tha để mình còn được tự do.

Nhưng suốt hai mươi lăm năm sống trên đời, người bạn tâm giao duy nhất của Úy Kha chính là Giang Ảnh. Lúc này tâm trạng cô đang mong manh yếu đuối nhất, làm gì có chuyện buông cho Giang Ảnh đi vui chơi một mình. Đã định thì phải trói chặt.

“Chuyện tốt gì? Tối nay cậu đi đâu?”

Chỉ cần nghe ngữ khí kia, Giang Ảnh đã biết xong rồi, chạy không thoát. Cô đành thật thà khai báo: “Tối nay tôi có hẹn với một cô gái... gặp mặt ngoài đời.”

Úy Kha lập tức nới lỏng vòng tay, nhếch môi cười gian: “Được thôi, dẫn chị đây đi cùng nhé, chị đây giúp cậu xem thử.”

“...”

Giang Ảnh thật sự muốn vung tay tát cô một cái. Bao nhiêu vụ thảm họa như thế rồi mà còn dám mở miệng nói kiểu này.

Không ngờ Giang Ảnh lại đột nhiên phát cáu, hất phắt tay Úy Kha ra, còn tức tối trừng mắt nhìn. Úy Kha ngơ ngác: “Sao thế?”

Giang Ảnh liếc quanh người qua lại, cố nén cơn giận, nắm chặt tay thành quyền, nghiến răng nói nhỏ:

“Úy Kha, đừng có giả vờ vô tội. Tôi độc thân đến tận bây giờ, công đầu thuộc về cậu đấy.”

Úy Kha: “...” .

Vô tội mà bị vạ lây! Xinh đẹp vốn đâu phải lỗi của cô.

Giang Ảnh nhìn gương mặt uất ức của Úy Kha, thở dài, nới lỏng nắm tay: “Được rồi, tôi biết không phải lỗi của cậu. Nhưng mà, chị Kha à... tôi thật sự rất muốn nếm thử mùi vị của tình yêu...”

Úy Kha vỗ vai cô, vẻ mặt đầy thấu hiểu: “Yên tâm, chị đây tuyệt đối không làm cản trở đâu. Ăn ké bữa cơm xong là tôi đi liền, không làm lỡ chuyện hai người mở phòng đâu.”

“...”

Giang Ảnh thật sự cạn lời: “Úy Kha!”

Úy Kha đáp lại một tiếng, ánh mắt lại giống hệt dáng vẻ của một bà mẹ hiền nhìn con khôn lớn, vừa vui mừng vừa xót xa:

“Có chuyện thì gọi chị Kha, không có chuyện thì chỉ còn Úy Kha. Bóng nhỏ nhà tôi cuối cùng cũng lớn rồi, cũng biết... thực dụng rồi.”

Giang Ảnh rốt cuộc không chịu nổi nữa, mặc kệ mặt mũi, tức đến nổ tung: “Hôm nay tôi liều mạng với cậu luôn!”

Úy Kha vừa chọc người xong đã quay đầu chạy, chân dài sải rộng, gió thổi phần phật phía sau.

Hai người cứ thế rượt đuổi, cãi cọ ầm ĩ, chẳng hay từ lúc nào đã chạy qua tận hai con phố, đến khu trung tâm thương mại sầm uất.

Hai bên đường lớn là những tòa nhà cao tầng thương mại sáng choang, xe cộ qua lại như mắc cửi, người đi bộ vội vã chẳng dừng chân.

Vừa rẽ vào một góc, ánh mắt Úy Kha bất chợt đông cứng. Cô thấy Úy Hoan đang nắm tay Bạch Nhược Nhã, hai người vừa đi vừa cười nói. Đôi chân Úy Kha như bị ai nhấn mạnh phanh, đứng khựng lại ngay tại chỗ.

Giang Ảnh phía sau vì đuổi gấp nên không kịp hãm lại, “rầm” một tiếng đâm thẳng vào lưng cô.

Úy Kha loạng choạng vài bước mới đứng vững, nhưng đã thấy ánh mắt từ phía đối diện lia thẳng sang đây. Cô vội vàng nghiêng người, đẩy cửa kính sát bên, nhanh chóng lẩn vào bên trong.