Chương 5

[Dừng!] Úy Kha rùng mình, da gà nổi khắp người. Cô nghi ngờ cái hệ thống này đang uy hϊếp... không, chính xác là đang khủng bố tinh thần cô.

[Khi hình phạt giáng xuống, cô sẽ không thể kháng cự. Xin hãy cân nhắc cẩn trọng.]

Úy Kha đảo tròn mắt, chẳng buồn đáp lại.

Giường bên cạnh, Giang Ảnh vẫn ngủ mê man như chết, Úy Kha liếc nhìn, trong lòng vừa mừng vừa bực. Hai cảm xúc trái ngược cân bằng nhau, khiến nét mặt cô trở nên vô cảm đến kỳ lạ.

Thôi, nhiệm vụ thì nhiệm vụ, nhận là xong.

[Bản hệ thống không phát hành nhiệm vụ. Khi nãy chỉ vì thấy cô có giác ngộ mà nhắc nhở thiện ý, xin đừng hiểu lầm.]

“...”

Úy Kha đưa tay bịt miệng. Thật lòng, cô đang rất muốn chửi thề. Nhưng để tránh bị cái hệ thống lạnh lùng vô cảm này trả đũa, cô đành nuốt xuống.

Mà nói đi cũng phải nói lại, đã “trói” cô với hệ thống rồi thì đáng lẽ phải có nhiệm vụ mới đúng chứ?

Úy Kha là tiểu thư nhà giàu nhàn hạ, thỉnh thoảng cũng coi anime. Những thiết lập kiểu “trọng sinh – hệ thống” này cô ít nhiều đều biết qua. Bình thường chẳng phải đều có nhiệm vụ để làm sao?

[Tình huống của cô đặc biệt. Cô không có.] Âm thanh điện tử khựng một nhịp, rồi tiếp tục: [Nếu nhất định phải nói cô có “nhiệm vụ”, thì chính là sống khác với đời trước. Nếu có đủ năng lực, cô có thể cố gắng sống như một nữ chính.]

“Nếu”, “đủ năng lực”, “có thể cố gắng”, “như một”... Ừ, xác nhận rồi. Cái hệ thống này vừa là cá mặn (lười biếng) vừa có vẻ coi thường cô.

[Bản hệ thống không phải cá mặn, cũng không coi thường cô. Chỉ là chỉ tiêu năm nay đã vượt mức, giờ chỉ muốn... nằm yên.]

Úy Kha nhéo mạnh vào chỗ giữa mũi và môi, cố gắng nuốt cơn tức đang trào lên tận cổ, hít sâu một hơi rồi chủ động ngắt kết nối với hệ thống.

Cô thề, nếu trong cửa hàng của mình có một con “cá mặn” vô dụng kiểu này, cô nhất định sẽ sa thải, sa thải, sa thải!

Bình tâm lại, Úy Kha nhắm mắt, bắt đầu tự tổng hợp tình hình hiện tại.

Bi kịch đời trước của cô khởi nguồn từ khi Bạch Nhược Nhã, bạn gái của chị gái cô - Úy Hoan, xuất hiện.

Còn bây giờ, khi cô được sống lại, vẫn chưa trực tiếp chạm mặt người phụ nữ ấy. Hệ thống cũng đã nhắc nhở cô: đừng vội vàng đối diện quá sớm.

Quyển tiểu thuyết mà hệ thống nhồi nhét cho cô sau khi lật dở qua loa đã bị thu hồi, chẳng còn cơ hội nghiền ngẫm kỹ càng. Nhưng những thông tin cá nhân về Bạch Nhược Nhã thì Úy Kha vẫn kịp nhớ khá rõ.

Cái cô gái trà xanh này, khụ... nữ chính Bạch Nhược Nhã vốn sinh ra trong một gia đình giàu có. Chỉ là vào năm mười bảy, mười tám tuổi, ngay thời khắc cô ta chuẩn bị phân hóa, nhà họ Bạch lại sa sút bất ngờ.