Khi Úy Kha ra khỏi nhà cũng vừa đúng khung giờ đó. Ban đầu cô định gọi Giang Ảnh đi cùng cho vui, nhưng mấy hôm nay hai người hầu như dính nhau cả ngày. Nghĩ đi nghĩ lại, ai mà chẳng có việc riêng cần giải quyết, Giang Ảnh cũng không phải con gái cô, nên đâu thể lúc nào cũng kè kè bên nhau. Thế là cô thôi, không chủ động rủ nữa.
Buổi trưa, hai người hẹn nhau ở một quán lẩu Tứ Xuyên. Úy Kha tới sớm hơn mười phút so với giờ hẹn, cũng tự biết mình là người đang cần nhờ vả nên rất biết điều: cô chủ động chọn nước lẩu và gọi sẵn nguyên liệu theo đúng khẩu vị của Điền Uyển Uyển, rồi kiên nhẫn chờ.
Điền Uyển Uyển có hai đặc điểm nổi tiếng ai ai cũng biết: thứ nhất là cực kỳ mê đồ cay và ăn cay rất “bạo lực”. Thứ hai là đúng giờ đến mức gần như biến thành tín điều. Đúng giờ đến mức nào? Chính là sớm một phút cũng không tới, trễ một phút cũng chưa từng xảy ra.
Hẹn mười một giờ rưỡi, thì phải đúng mười một giờ rưỡi cô mới bước vào.
Trước đây Giang Ảnh từng trêu, nói ai mà lấy cô ấy chắc là khổ lắm: đến chuyện thân mật chắc cũng phải bóp giờ chuẩn xác như quân đội.
Lúc ấy Uy Kha chỉ cười cười cho qua. Mà bây giờ đến phiên mình trở thành người phải ngồi chờ, cô mới thật sự hiểu cái mức “đúng giờ” ấy đáng sợ đến thế nào.
May thay, gọi món xong cũng chẳng đợi bao lâu, kim giờ vừa nhích đến đúng mười một giờ rưỡi, bóng dáng cô beta tóc ngắn — người có hình tượng trái ngược hoàn toàn với cái tên mềm mại kia liền xuất hiện trong tầm mắt Uy Kha.
Từ nhỏ đến lớn, Điền Uyển Uyển vẫn luôn trung thành với kiểu tóc ngắn, chưa từng dài quá quá gáy. Nghĩ lại, Úy Kha chợt cảm thấy: cô gái này đúng là kiểu người vừa kiên định vừa chung thủy, từ mái tóc đã thấy rõ.
Không chỉ mái tóc, ngay cả phong cách ăn mặc của Điền Uyển Uyển cũng gần như chưa từng thay đổi suốt bao năm nay.
Mỗi độ xuân thu, hễ gặp cô là thế nào cũng thấy áo khoác da và đôi bốt mô-tô đặc trưng. Quần thì có biến tấu đôi chút, dài hay ngắn chỉ phụ thuộc vào thời tiết hôm đó nóng hay lạnh.
Úy Kha vừa thấy cô kẹp chiếc mũ bảo hiểm, cười cười tiến về phía mình thì theo bản năng liếc ra ngoài cửa kính — dưới khu để xe quả nhiên có một chiếc mô-tô phân khối lớn màu sắc cực nổi đang dựng sừng sững.
“Lâu rồi không gặp, Uyển Uyển.” Úy Kha đứng dậy lên tiếng trước.
Điền Uyển Uyển kéo ghế ngồi xuống rất tự nhiên: “Chị em trong nhà cả, khách sáo làm gì. Ngồi đi.”
Úy Kha bật cười.
Cất xong mũ bảo hiểm, Điền Uyển Uyển chợt nhớ rồi nói thêm: “Hơn nữa cũng đâu phải lâu lắm, tuần trước mấy người vừa tổ chức sinh nhật cho tôi xong mà. Cảm ơn quà tặng nhé, tôi rất thích.”
Úy Kha liếc nhìn chiếc mũ bảo hiểm đặt cạnh chân ghế, khẽ mím môi — cô suýt quên mất, món quà ấy chính tay mình chọn.
Đúng lúc đó, nồi lẩu bắt đầu sôi, nhân viên mang thịt cuộn đến giúp thêm vào nồi.
Hai người nhìn nhau, rồi cùng đứng dậy ra quầy pha nước chấm. Vừa đi vừa nói chuyện, không có chút khách sáo.
Úy Kha không ăn cay nên chọn nồi lẩu một ngăn. Điền Uyển Uyển nhìn là hiểu ngay cô chắc chắn có chuyện muốn nhờ — mà với mức thân thiết của hai người, nếu không phải chuyện thật khó mở miệng, Úy Kha chẳng cần phải “nịnh” đến mức gọi riêng nồi không cay như vậy. Thế nên cô vẫy tay gọi phục vụ, lại thêm mấy món Úy Kha thích ăn.
“Có chuyện gì thì nói thẳng đi,” Điền Uyển Uyển đốp thẳng, tính tình lúc nào cũng vậy, nghĩ gì nói nấy: “Nhìn bộ dạng cẩn thận từng chút thế kia... sao? Muốn vay tiền tôi à?”
Úy Kha vốn đã định mở lời, không ngờ lại bị cô ấy chặn trước một câu, mặt bị nói trúng tâm tư nên hơi nóng lên.
Cô cầm ly nước xoài bên cạnh nhấp một ngụm rồi mới nói khẽ: “Không phải mượn tiền. Muốn mượn... một người.”
“Vợ với xe đều không cho mượn, quy tắc cũ, cậu biết rồi đấy.” Điền Uyển Uyển đặt đũa xuống, khóe môi cong cong, hai lúm đồng tiền nhàn nhạt hiện ra, nhìn vừa nghịch vừa ngọt.
Úy Kha không ngờ cô lại pha trò kiểu đó, bật cười: “Cậu có vợ từ bao giờ thế?”
Nụ cười trên mặt Điền Uyển Uyển khựng lại: “Quên cái gì cũng được, đừng nhắc nỗi đau. Nói đi, rốt cuộc cậu định mượn ai?”
“Từ Nhiễm.”
“Cô ấy à? Ừ, cái này dễ.” Điền Uyển Uyển hơi ngạc nhiên: “Nhưng mà tìm cô ấy làm gì? Cậu muốn mua nhà hay bán?”
Úy Kha biết cô chỉ tùy miệng hỏi, nhưng vẫn trả lời thẳng: “Có chút việc liên quan, cần nhờ cô ấy hỗ trợ.”
Điền Uyển Uyển gật đầu, không tò mò thêm. Cô lấy điện thoại gọi cho Từ Nhiễm, tiện tay chuyển luôn danh thϊếp WeChat của Úy Kha qua.