Giang Ảnh nhìn cảnh ấy, vừa bất lực vừa xót xa.
Úy Kha tựa lưng vào tường, lòng rối như tơ vò — cô vừa hy vọng họ thực sự là cha mẹ ruột mình, lại vừa cầu mong họ không phải.
Hai mươi mấy năm tình nghĩa, cô không nỡ phủi đi.
Nhưng bị đuổi ra khỏi nhà họ Úy, cô cũng muốn cho tuổi thơ và bản thân một lời đáp.
Bởi vậy càng mâu thuẫn, càng khó chịu.
Chỉ là, những đứt gãy trong lòng, cô không thể nói ra — càng không thể nói với Giang Ảnh. Những chuyện đau lòng ở kiếp trước, cô đã cắn răng nuốt xuống một mình, lần này cũng sẽ tự mình tiêu hóa. Không cần để Giang Ảnh biết những thứ dơ bẩn đó, càng không muốn để cô biết rằng có lẽ không bao lâu nữa... cô lại sẽ chết thêm một lần.
Đã được sống lại rồi, cứ hướng về phía sáng mà đi, vậy là đủ.
Thả lỏng suy nghĩ như thế, thời gian cũng không còn khó vượt qua. Chớp mắt, hai tiếng đồng hồ đã trôi đi.
Hoàng hôn phủ xuống, ánh đèn khắp bệnh viện lần lượt bật sáng.
Giang Ảnh và Úy Kha nhìn nhau một cái, rồi cùng bước tới cửa sổ tiếp nhận kết quả. Nhưng khi tài liệu thật sự được trao vào tay, Úy Kha lập tức cuộn nó lại như sợ bị người khác nhìn thấy.
Giang Ảnh nhìn tờ kết quả bị cuộn chặt thành ống giấy, không dám hỏi nửa câu, chỉ lặng lẽ theo Úy Kha xuống lầu, lên xe rồi rời khỏi bệnh viện.
Thời tiết hơn hai mươi độ, mát lành dễ chịu.
Úy Kha ngồi ghế phụ, hạ kính xe xuống. Cánh tay phải đặt nơi khung cửa, pheromone đặc trưng của một Alpha bắt đầu rò rỉ nhẹ, mơ hồ mà rõ rệt.
Giang Ảnh cũng là Alpha, gần như ngay khoảnh khắc gió lùa qua là cô phát hiện ra mùi ấy — mùi chỉ thuộc về Úy Kha. Ngay lập tức cô thấy không ổn, thử hít lại một hơi để xác nhận, và khi chắc chắn trong gió quả thực đã lẫn vào pheromone của đối phương, cô lập tức bật xi-nhan, quay đầu xe, chạy thẳng về bệnh viện ban nãy.
“Cậu làm gì vậy?” Úy Kha thấy xe rẽ vào bệnh viện lại, tinh thần lập tức dao động, hơi bực.
Chỗ đậu vừa rồi đã có xe khác chiếm mất, Giang Ảnh dứt khoát cho xe dừng bên khu đỗ tạm cạnh lối vào khoa cấp cứu.
Tâm trạng Úy Kha càng lúc càng trở nên bất ổn, thấy Giang Ảnh không trả lời, cô nhíu mày, giọng đã khó chịu thấy rõ: “Hỏi cậu đó. Quay lại làm gì?”
Giang Ảnh hiểu rất rõ: Úy Kha không chịu nổi ép buộc, nhưng lại dễ buông lỏng trước lời dỗ ngon ngọt. Giờ không phải lúc gây hấn, càng không thể để cô suy sụp thêm — đành cắn răng nén hết xúc động vào trong, dịu giọng hết mức, còn cố bày bộ mặt nịnh nọt mà gõ nhẹ lên cánh tay Úy Kha:
“Đừng cau có mà... tôi mới phát hiện pheromone của mình hình như bắt đầu không ổn, có khi sắp vào kỳ mẫn cảm rồi. Tôi ra tiêm ức chế một lát, xong quay lại ngay ấy. Chờ xíu thôi nhé?”
Úy Kha: “...”
Giang Ảnh mở cửa bước xuống xe, theo thói quen tiện tay cầm luôn chìa khóa. Cô vòng ra phía trước xe, thấy Úy Kha quả nhiên không có ý theo xuống, bèn cất giọng trêu:
“Không xuống? Muốn ngồi đây lén mở kết quả xem cho kỹ phải không?”
“Đi đi giùm cái. Lo chuyện của cậu trước đi.” Úy Kha nhấc ống giấy, làm bộ muốn gõ cô một cái.
Giang Ảnh vốn đã đứng ngoài tầm với, hơi né sang liền tránh được, còn không quên làm mặt đắc ý, xoay người nhanh chân đi vào khoa cấp cứu. Tới phòng khám gần cửa ra vào nhất, cô để bác sĩ tiêm một mũi ức chế.
Làm Alpha, giai đoạn trước và sau kỳ mẫn cảm đều cực kỳ nhạy. Kỳ của cô lại thất thường quanh năm, để tránh gây ra chuyện không lường được, mỗi lần cảm nhận không khí xuất hiện pheromone của Alpha khác, cô đều phải lập tức tiêm ức chế — vừa là tự bảo vệ, vừa là để không vượt ranh giới với người ta.
Nói đến kỳ mẫn cảm, phải công nhận Úy Kha chuẩn đến mức khiến người ta ghen tỵ — năm nào cũng đúng ngày mùng 10 tháng 9. Chỉ cần tiêm ức chế trước hôm đó là yên ổn vô sự.
Nhưng ông trời đúng là biết trêu ngươi.
Giang Ảnh vừa bước ra khỏi cửa cấp cứu đã nhìn thấy Úy Kha đang nhắm chặt mắt, mồ hôi tuôn như tắm, cả người vô thức co giật nhẹ. Tờ kết quả ban nãy còn cầm chặt trên tay giờ đã lăn xuống đất bên cạnh xe.
Chuyện gì vậy?
Chẳng lẽ cơn bồn chồn khi nãy không phải do pheromone của mình khiến cô khó chịu... mà là triệu chứng khởi phát kỳ mẫn cảm!
Giang Ảnh hoảng hốt chạy qua nhặt tờ giấy dưới đất, rồi liền quay người lao thẳng vào trong kêu người hỗ trợ.
May mà khoa cấp cứu không quá đông, bác sĩ và y tá đến rất kịp thời. Úy Kha mới phát tác được hai phút đã bị áp lên cáng, đưa vào trong tiêm thuốc an thần và ức chế.