Chương 23

Mọi việc thuận lợi đến ngoài sức tưởng tượng.

Xuống lầu, cô còn nhờ dì Tiền vài câu, chẳng qua chỉ để lại lời “không có chuyện gì nghiêm trọng, Trung thu con sẽ về nhà”, xong mới mở cửa bước ra.

Khác với dự đoán, cô vừa ra ngoài, còn chưa kịp đến gần xe thì phát hiện ghế lái đã trống trơn.

Giang Ảnh biến mất.

Úy Kha vừa định giơ tay hỏi một bác giúp việc gần đó có thấy Giang Ảnh đi đâu, còn chưa kịp mở miệng đã nghe phía bên tay phải vang lên tiếng trò chuyện rôm rả. Cô cúi đầu nhìn thoáng qua sàn xi măng còn loang nước, tức thì hiểu ra toàn bộ.

Không sai — ba cô hôm nay lại “trốn việc” về nhà lau xe rồi.

Úy Kha thở dài, xoay người đi thẳng ra sau vườn.

Quả nhiên, Giang Ảnh đang đứng bên cạnh Úy Hoằng Bác — người mặc đồ lao động trông chẳng khác nào thợ rửa xe chuyên nghiệp. Còn cô nàng thì cười tươi như đoá hoa, mồm miệng liến thoắng không dứt.

Úy Kha đứng yên một lúc, chỉ muốn cạn lời:Cái trình nịnh nọt này... chắc là xài tới full kỹ năng rồi.

Thực tế đúng là như vậy. Sau khi tuôn ra một tràng thành ngữ bốn chữ, Giang Ảnh không kìm được mà quay đầu tìm kiếm ánh mắt cứu viện, xem Úy Kha đã tới chưa. May mà ông trời có mắt, lần đầu cô vừa quay lại đã bắt gặp ngay đôi mắt của Úy Kha đang đi tới.

Thế nhưng Úy Kha lại cố ý né tránh ánh nhìn cầu cứu ấy. Cô nhanh bước lên mấy nhịp, đón lấy chiếc khăn từ tay Úy Hoằng Bác, nghiêm túc giống hệt như trợ thủ đắc lực, bắt đầu lau mui xe:

“Ba, sau này mấy chuyện lặt vặt thế này cứ giao cho Tiểu Phương là được rồi. Ba cúi người thế này, lưng sao chịu nổi.”

Úy Hoằng Bác hừ một tiếng: “Lưng ba thì làm sao? Lần trước dự tiệc ở nhà chú Vũ, người ta còn khen ba giữ dáng tốt, nhìn đâu giống người năm mươi, bảo trông hệt như bốn mươi cơ đấy.”

“Ba cũng biết đó là khen lấy lòng thôi, nói là “giống” chứ có phải thật...” Úy Kha vừa nói vừa liếc thấy mồ hôi lấm tấm trên trán ông, tiện tay chùi luôn cả nửa đuôi xe phía sau.

Giang Ảnh bật cười: “Chị Kha, đừng ỷ mình trẻ mà xem thường người lớn. Cháu thấy chú đây vẫn phong độ lắm đó.”

Úy Hoằng Bác nghe vậy liền vui vẻ: “Đấy, con xem nhỏ Ảnh người ta nói chuyện biết làm người ta vui thế nào. Rồi nhìn lại con, nói câu nào câu nấy chọc người ta tức chết.”

“Ba ơi, “phong độ” hay “lão đương ích tráng” thường dùng để khen mấy bác sáu bảy chục tuổi... chứ ba mới...”

Úy Kha định nói tiếp nhưng đúng lúc hãm lại lời, chỉ im lặng. Mà cái im lặng đó, ý tứ đã bày ra đầy đủ rồi.

Ý là nghe kỹ đi, người ta đem ba so với mấy bác sáu bảy chục tuổi đấy. Ba còn tưởng người ta khen chắc?”

Mặt của chú Úy Hoằng Bác lập tức sa sầm. Giang Ảnh thấy vậy hốt hoảng giải thích:

“Cháu... cháu không có ý đó đâu ạ!”

Úy Hoằng Bác đưa tay làm động tác hạ xuống, giọng trầm mà ôn hòa:

“Đừng cuống, chú hiểu mà.”

Úy Kha lau khô mấy giọt nước còn đọng trên đèn xe, khẽ hừ một tiếng, vứt luôn khăn lau rồi cong chân bỏ chạy, vừa chạy vừa nói vọng lại:

“Con có việc phải đi trước đây, Trung Thu rồi con về thăm ba nhé!”

“Con nhóc ranh này!” Úy Hoằng Bác xách khẩu súng xịt nước lên định xịt theo. Giang Ảnh đứng bên suýt bị vạ lây, vội vàng cũng co chân chạy mất.

Rời khỏi biệt thự nhà họ Úy, Giang Ảnh không nán lại mà lập tức gọi điện xem bên kia có rảnh không. Thấy thời gian còn kịp, cô mang đầu bàn chải đã chuẩn bị sẵn cùng của Úy Kha đến bệnh viện luôn.

Trong lúc chờ kết quả, Giang Ảnh vẫn không nhịn được mà lẩm bẩm: “Nhìn hai người nãy giờ còn tưởng cha con ruột ấy chứ. Thật chứ, tôi không sao tưởng nổi giữa hai người lại không có máu mủ gì.”

Úy Kha nhìn dọc theo hành lang trống không, giọng khàn đi: “Ừ. Cả hai bộ bàn chải của họ tôi đều mang tới rồi. Chờ xem kết quả thế nào.”

Giang Ảnh mở miệng nhưng rồi lại khép lại, cúi đầu thở khẽ.

Nước cờ này của Úy Kha đúng là rút củi đáy nồi — không chỉ mang một mà mang cả hai. Một lần kiểm tra cho rõ ràng hết thảy: cùng cha khác mẹ hay cùng mẹ khác cha cũng không còn chỗ suy diễn nào.

Nghĩ đi nghĩ lại, như vậy cũng tốt... ít nhất sẽ không còn những hiểu lầm chẳng nên có.

Nhưng chuyện tới mức này đâu phải điều có thể nói tường tận bằng lời. Không tiện mở miệng, mà đã mở ra cũng chẳng biết phải nói gì cho đúng. Giang Ảnh biết rõ, Úy Kha tuy ngoài mặt bình thản, nhưng trong lòng hẳn đang nghẹn lại. Cô đành cố nén ham muốn hỏi han, lặng lẽ thu mình thành một “người trong suốt”.

Kết quả mất ít nhất hai tiếng mới có. Úy Kha chẳng rời nửa bước, cứ đứng ngoài hành lang mà chờ, như thể chỉ cần cô không có mặt, là sẽ có ai đó nhân cơ hội can thiệp vào kết quả vậy.