Người đang quỳ nửa gối thay giày cho Bạch Nhược Nhã, không ai khác chính là Úy Hoan — vị nữ tổng tài bận trăm công nghìn việc kia.
Đúng là oan gia ngõ hẹp.
Có điều, lần này hệ thống “cá mặn” lại không hề phát ra cảnh báo.
Úy Kha đứng trước cửa hàng, bất động nhìn chằm chằm gương mặt rạng rỡ của Bạch Nhược Nhã. Hai bàn tay cô siết chặt bên người, nếu không phải trong trung tâm thương mại quá ồn ào, chắc Giang Ảnh đã nghe thấy tiếng đốt ngón tay vang lên răng rắc.
Giang Ảnh đang đeo kính râm, lại đứng lệch góc, nên không thấy người đang nửa quỳ cạnh chân Bạch Nhược Nhã. Cô còn định bước vào, nhưng vừa nhấc chân đã bị Úy Kha nhanh tay kéo lại.
“Ơ? Làm gì thế?” Giang Ảnh ngơ ngác: “Không phải chính cậu đòi mua giày à?”
“Đột nhiên không muốn mua nữa.” Úy Kha vừa nói vừa quay người định bỏ đi.
Giang Ảnh liền túm cô lại: “Còn tôi thì muốn. Đã đến rồi thì vào xem chứ.”
Úy Hoan không có thói quen yêu cầu đóng cửa phục vụ riêng, nên cửa kính đang mở rộng. Giọng Úy Kha tuy cố tình hạ thấp, nhưng tiếng của Giang Ảnh thì vừa đủ, nghe rõ ràng trong cửa hàng.
Úy Hoan lập tức nhận ra giọng của Giang Ảnh. Cô vỗ nhẹ lên đầu gối, đứng dậy, quay đầu nhìn ra phía ngoài. Sau khi xác nhận người thật đang đứng ở lối vào, cô chủ động bước ra đón.
Giang Ảnh quay người lại, thấy Uý Hoan bất ngờ xuất hiện trước mặt thì giật nảy mình, sợ tới mức run khẽ một cái. Cô vội vàng vỗ hai cái lên ngực ổn định tinh thần rồi nhanh nhẹn nở nụ cười chào hỏi: “Chị Hoan, trùng hợp quá.”
Uý Hoan nhìn thấy dáng vẻ nửa muốn tháo kính nửa lại do dự của Giang Ảnh liền bật cười thấu hiểu, sau đó ánh mắt rơi lên người Úy Kha đang đứng phía sau:
“Cũng đi mua giày à? Vậy đúng lúc rồi, để chị thể hiện một chút tấm lòng với hai đứa. Đi thôi.”
“Cảm ơn chị Hoan.” Giang Ảnh không hề khách sáo, lập tức kéo Úy Kha vào trong.
Úy Kha khẽ gỡ tay tránh đi nhưng không thoát, đành im lặng đi theo.
Vốn dĩ cô chỉ muốn né được thì né, tránh mặt được bao lâu hay bấy lâu. Nhưng nghĩ tới Trung thu sắp đến — bất kể kết quả giám định thế nào, đến hôm đó cô vẫn phải quay về nhà ăn tết cùng, nếu ngay hôm ấy hệ thống lại bật dậy như thây ma sống, bày thêm mấy trò oái oăm nữa thì còn phiền toái tới mức nào.
So với bị động chờ đòn thì cứ gặp luôn hôm nay cho xong. Dù sao ở đây đông người, Bạch Nhược Nhã chắc sẽ không làm ra chuyện gì quá đáng trước mặt bao nhiêu ánh mắt.
Thế nhưng, cô vẫn đánh giá thấp sức mạnh của cái gọi là “định mệnh”.
Bởi ngay khoảnh khắc hai người đối diện, Bạch Nhược Nhã liền che miệng, nhăn mày, làm ra động tác buồn nôn khô.
“...”
“???”
Dù cô ta đã nhanh tay che miệng, nhưng Úy Kha và Giang Ảnh đang đứng ngay đối diện, vẫn cảm thấy như bị tạt thẳng vào mặt một chậu sỉ nhục.
“Chị Hoan, vị này là...?” Giang Ảnh cố rặn ra một nụ cười lịch sự, nhưng khóe mày cô vẫn không nhịn được run nhẹ một cái vì quá trái lòng.
Nỗ lực tự trấn an mà Úy Kha vừa miễn cưỡng dựng lên trong đầu, chỉ vì một hành động nhỏ của Bạch Nhược Nhã mà sụp đổ tan tành: “Chị... chị đừng nói với em, cô ấy chính là Omega mà chị nhắc tới bấy lâu nay đấy nhé?”
Bạch Nhược Nhã vì cơn buồn nôn ban nãy nên đã được nhân viên dẫn vào phòng vệ sinh phía sau, chỉ còn lại một mình Úy Hoan ở đó đối diện với ánh mắt nghi hoặc của hai em gái.
“Cô ấy là bạn gái của chị, tên Bạch Nhược Nhã. Hôm qua chị gọi A Kha về nhà ăn tối là để chính thức giới thiệu cho ba mẹ biết.”
Giang Ảnh lập tức gật đầu thông cảm, nhưng Úy Kha thì lại vô cùng để tâm đến biểu hiện vừa rồi của Bạch Nhược Nhã:
“Chị... chị đưa cô ấy về ra mắt rồi? Gặp ba mẹ luôn? Sao lại đột ngột gặp gia đình như thế? Không phải trước đây chị nói chưa định lập gia đình trước ba mươi sao? Mà vừa rồi cô ấy nôn là sao? Cô ấy bị gì vậy?”
Giang Ảnh nghe một tràng câu hỏi dồn dập ấy mà hệt như có tia sét léo qua đầu, đôi mắt sau kính mát khẽ trừng lớn, đầu óc bắt đầu tự động ghép nối thông tin, sắc mặt phía sau tròng kính cũng đổi liên tục.
Rồi rồi rồi, chẳng phải kiểu này là “mang thai ép cưới” đó sao? Định ôm trọn gia sản, rồi đá Úy Kha ra khỏi cuộc chơi luôn à?
Úy Kha chẳng buồn đoái hoài xem Giang Ảnh đang tưởng tượng đi tới đâu, cô dứt khoát đưa tay tháo kính râm, thẳng thắn đối diện với Úy Hoan, ánh mắt không hề né tránh, chỉ chờ chị gái cho mình một câu trả lời dứt khoát.
Úy Hoan như bị chạm đúng chỗ mềm, né tránh ánh mắt của Úy Kha trước một nhịp, nghiêng đầu nhìn về dãy giá giày phía sau: “A Kha, cổ họng em vẫn chưa khỏi, đợi lúc khác rồi chị nói với em. Khi nãy Nhã Nhã không cố tình nhắm vào em đâu, em thông cảm nhé. Trước cứ chọn giày đã.”