Chương 16

Giang Ảnh nhăn nhó phản đối: “Bây giờ tôi chỉ muốn uống rượu.”

“Uống cháo trước, tốt cho người hơn.” Úy Kha nắm lấy cổ tay cô, dứt khoát kéo vào trong.

Ra khỏi quán cháo trời vẫn chưa tới tám giờ. Thấy Giang Ảnh mệt mỏi thể hiện rõ trên mặt, Úy Kha đưa cô ra xe:

“Đừng gồng nữa, về nhà ngâm nước nóng rồi ngủ một giấc cho đã. Không được thì ngày mai cậu quay sang theo đuổi Lương Thanh Thanh cũng được.”

“Lương Thanh Thanh là ai?” Giang Ảnh vừa ăn cháo xong, sắc mặt hồng hào môi cũng nhuận sắc trở lại, nhưng đôi mắt trống rỗng đờ đẫn khiến cô trông hệt như một người khác so với lúc đi vào.

Úy Kha nhìn cô một lúc, rồi đẩy nhẹ vai cô vào trong xe, đóng cửa lại, đồng thời làm ám hiệu với tài xế — mau đưa người về đi.

Tài xế vốn không dám chen vào chuyện riêng của chủ, thấy boss nhà mình không phản đối, lập tức khởi động xe.

Gió đêm thu mang theo chút lạnh. Lúc Úy Kha ra ngoài khi chiều, thời tiết còn vừa vặn, nên mặc hơi mỏng. Dáng người lại cao, chiếc áo len đυ.c lỗ trên người theo gió khẽ lay, bóng lưng thon dài in dưới ánh đèn như phủ một tầng cô tịch.

Trong xe, Giang Ảnh nhìn chằm chằm vào gương chiếu hậu một lúc, rồi gọi điện cho cô: “Cậu định đi đâu?”

“Đi mua hoa.” Giọng Úy Kha xuyên qua tiếng gió đêm, ba chữ thốt ra vừa mềm vừa lạnh.

Giang Ảnh rụt cổ, lấy tay che tai như bị điện giật, nhìn màn hình đã tắt máy mà thở dài trong bụng: rốt cuộc năm đó sao mình không phân hóa thành Omega chứ?

Ngay sau đó, cô lại nghĩ... thôi, có khi dù có hóa thành Omega thật, chắc gì mình chịu nổi cái tính thích “sưu tầm hoa” của Úy Kha.

Nghĩ tới đây, cô bỗng thầm thở phào...

May mà bản thân vẫn là một Alpha.

Tiệm hoa của Lương Thanh Thanh cách chỗ Úy Kha đang đứng chừng năm cây số, làm tròn cộng trừ thế nào thì cũng không thể đi bộ tới được. Cô đứng bên lề đường nhìn phương hướng một lát rồi gọi xe công nghệ.

Đường lại đi ngang qua hai trường trung học đúng giờ tan lớp, xe bị kẹt khá lâu. Đến khi Úy Kha xuống xe trước cửa tiệm, Lương Thanh Thanh vừa lúc xoay bảng hiệu chuẩn bị đóng cửa, đồng thời thu dọn quầy trưng bày cạnh cửa kính.

“Đóng sớm vậy à?” Úy Kha hơi bất ngờ. Cô cứ nghĩ tiệm hoa này giống những chỗ khác, thường mở đến mười giờ, mười một giờ, không ngờ còn chưa tới chín giờ đã thu dọn xong.

Lương Thanh Thanh thấy có thêm một bàn tay ở phía bên kia quầy, ngẩng đầu mỉm cười: “Cảm ơn nhé, hôm nay bán nhanh hơn dự đoán nên chị muốn về sớm một chút.”

“Hết hoa rồi à?” Úy Kha giúp cô đóng cửa kính, nghiêng người nhìn vào trong — quả nhiên hơn nửa kệ đã trống không.

Lương Thanh Thanh đi tới quầy, tháo tạp dề treo lên giá sau lưng, nụ cười trên mặt vẫn ôn hòa như buổi sáng: “Em muốn mua hoa à?”

Úy Kha chỉ khẽ cong môi, không trả lời.

Lương Thanh Thanh cúi người, lấy từ dưới quầy lên hai bó hướng dương đã gói sẵn, đưa tới trước mặt cô: “Nếu muốn mua thì ngày mai quay lại nhé. Còn bây giờ... cảm ơn em lúc chiều đã giúp chị khiêng bàn. Tặng em một bó hướng dương coi như đáp lễ.”

“Cho em?” Úy Kha nhận lấy hai bó hoa, thoáng sửng sốt, nhất thời chưa hiểu ý.

Lương Thanh Thanh tháo đôi găng tay cao su rồi ném nhẹ vào giỏ bên cạnh, giọng nói trong trẻo: “Ừ, bởi vì một trong hai bó là của chị.”

Khi Úy Kha ôm bó hướng dương trở về thì đồng hồ đã chỉ hơn mười một giờ.

Rõ ràng buổi chiều cô vừa mới ghé qua căn nhà này, bài trí cũng ấm cúng không chê vào đâu được, vậy mà lúc đứng giữa phòng khách, cô lại chỉ thấy lạnh lẽo — thiếu hẳn hơi người.

Từ khi tốt nghiệp rồi dọn ra ngoài ở riêng, cô bỏ luôn thói quen để dì giúp việc túc trực cả ngày lẫn đêm. Giờ chỉ thuê hai dì đến nhà thay phiên quét dọn, cơm nước thì miễn luôn. Thỉnh thoảng cảm hứng nổi lên cô mới bắt tay vào bếp, nhưng hứng chưa bao nhiêu thì đã tan, đến mức từ ngày chuyển tới nạp hai trăm tệ tiền gas, dùng hoài vẫn chưa hết.

Úy Kha đứng trước bàn trà nhìn quanh một lượt. Duy chỉ có bình hoa trước kệ tivi bắt đầu lộ ra dấu hiệu héo úa. Cô bước lại thay nước, dọn lại bình, rồi mở gói hoa Lương Thanh Thanh tặng, nhẹ nhàng cắm từng cành hướng dương vào.