Khu chung cư hai người ở đều thuộc loại cao cấp, vị trí đắc địa, giá trị tự nhiên đi kèm dịch vụ tương xứng.
Ngay từ cổng khuôn viên đã phải quét mặt và vân tay. Người không có đăng ký trước, dù là chủ tương lai cũng khó mà qua trạm kiểm soát. Giang Ảnh đi trước, qua từng lớp an ninh một cách thuần thục, đến khi vào nhà thì đã gần bốn giờ chiều.
“Tôi đi tắm đây, cậu cứ tự nhiên.” Giang Ảnh vừa nói vừa đá dép ra, chân trần phóng thẳng vào phòng ngủ chính, động tác nhanh đến mức đủ thấy cô xem trọng cuộc gặp tối nay thế nào.
Úy Kha đứng trước gương toàn thân ở huyền quan một lúc, sau đó xoay người đi tìm dây sạc khớp với điện thoại của mình. Cô kéo một chiếc ghế lại gần ổ điện, ngồi xuống và mở WeChat, kéo vào trang cá nhân của bà chủ tiệm hoa.
Chủ tiệm tên là Lương Thanh Thanh, ảnh đại diện là một cô gái nhỏ phong cách truyện tranh ôm một bó hoa. Như lời cô đã nói, trang cá nhân toàn là hình hoa tươi, đăng đúng vào khung giờ làm việc.
Rõ ràng đây chỉ là tài khoản dùng cho công việc.
Úy Kha lướt thêm một lát rồi thoát ra, đặt điện thoại sang bên, thong thả đi về phía cửa sổ kính sát đất nơi ban công, ánh mắt hướng về phía khu nhà đối diện.
Căn hộ của Giang Ảnh nằm trên tầng cao nhất, ô cửa kính sát đất rộng lớn ngay chính diện, đối diện thẳng với căn hộ nơi Úy Kha đang ở.
Gần đến mức chỉ cần đứng trước cửa sổ là có thể nhìn thấy nhau — thật ra cũng chẳng có gì đáng để không yên lòng. Úy Kha khẽ bật cười, tự giễu mà lắc đầu.
Giang Ảnh tắm rất nhanh, tóc chỉ dài ngang vai, sấy qua là khô. Khi cô thay xong quần áo bước ra phòng khách, Úy Kha đang ngồi vắt vẻo trên ghế massage ngoài ban công, nhịp chân nhẹ rung vô cùng thảnh thơi.
“Khoan đã... cậu chưa tắm à?”
Nhìn dáng vẻ thư nhàn kia, trong đầu Giang Ảnh “bùm” một tiếng liền lóe lên một suy đoán hết sức vô lý nhưng lại có vẻ... quá hợp lý.
“Đừng nói với tôi là cậu định bắt tôi hộ tống cậu về nhà tắm nhé? Nãy còn bảo sang đây “xin ké sữa tắm” cơ mà?”
“Chuẩn không cần chỉnh luôn.” Úy Kha chậm rãi mở mắt, còn rất đắc ý giơ ngón cái về phía cô.
Giang Ảnh: “...”
Úy Kha đứng dậy khỏi ghế massage, vừa đi vừa nói: “Xin ké thì vẫn xin ké, nhưng tôi sợ tắm xong phải quấn áo choàng trần trụi mà đi bộ về, tôi không chịu nổi đâu. Nên tôi tính... mang luôn sữa tắm của cậu về nhà.”
Giang Ảnh im lặng, nhưng đó là kiểu im lặng đầy bi thương của người có dự cảm xấu.
Cô là người sống tối giản, đồ dùng trong nhà cứ dùng hết mới mua, tuyệt không tích trữ. Căn nhà rộng mấy trăm mét vuông, phòng tắm tới bốn năm cái, nhưng chỉ có phòng tắm chính và phòng vệ sinh cạnh ban công là có đủ đồ. Mà cái trong phòng ngủ chính thì cô vừa dùng xong rồi. Nếu để Úy Kha lấy nốt cái còn lại, từ nay đến khi hàng mới được giao, chẳng phải cô phải... “tắm chay” hay sao?
“Khoan khoan khoan, đợi đã, chuyện gì cũng nói lý một chút. Cậu còn lạ gì tôi, phòng tắm chính vừa dùng xong rồi, cái này không thể đem đi!”
Tay Úy Kha đã đặt lên tay nắm cửa phòng vệ sinh, nghe vậy mới thu lại, thong thả quay đầu: “Đấy, mới bảo cậu nên học tôi mà. Mấy thứ đồ dùng sinh hoạt kiểu này tích trữ càng nhiều càng tốt, tủ nhà cậu to thế kia lại trống trơn, không phải không có chỗ để.”
Giang Ảnh hừ mũi một tiếng, cong môi mỉa mai: “Cậu thích tích đồ thì lúc này sao lại kêu hết? ... khoan đã, đúng rồi, cậu là kiểu người thích tích trữ đủ thứ, sao có thể hết được?”
“Trêu cậu thôi.” Úy Kha bật cười, mặt dày đến mức có thể chống đạn.
Năm phút sau.
Thang máy vừa mở cửa, Giang Ảnh còn chưa kịp thay dép đã lập tức chạy sang căn hộ đối diện, vừa vào nhà đã nhào tới dãy tủ lớn chiếm trọn mảng tường bên trong, trực tiếp lật tung cánh cửa tủ.
Bên trong tủ chứa đồ đủ mọi thứ từ vật dụng vệ sinh đến nhu yếu phẩm hằng ngày, xếp thành từng ô ngay ngắn. Ở ngăn ngoài cùng là đủ loại sữa tắm — khác thương hiệu, khác mùi, khác công dụng — trữ lượng phong phú đến mức chẳng khác gì một tiệm bán lẻ nhỏ.