“Khụ khụ, miếng thịt này ngon rồi, em nếm thử đi.”
Thấy cô cắm đầu ăn thịt, Vọng Triết uống một ngụm nước lạnh, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Nhai xong miếng thịt trong miệng, cô ngẩng mặt lên: “Em nói cho anh biết, em đã tan học buổi đầu tiên là đi ngay đến công viên hải dương, sau đó lại hỏa tốc chạy đến đây, anh phải chiêu đãi em thật tử tế đấy.”
Vọng Triết cong mắt cười: “Được, được rồi, anh biết rồi.”
Cô gái nhấp một ngụm trà sữa, hơi hài lòng gật gù: “Ưm”
Khoảnh khắc này, cả hai đều đắm chìm trong sự bình yên, hạnh phúc. Chỉ là rất nhiều năm sau, mỗi khi Vọng Thi nhớ lại ngày này, cô đều vô cùng hối hận. Hối hận vì đã xuất hiện ở đây, hối hận vì đã gặp người đàn ông kia.
Ánh đèn neon rực rỡ trải dài, đan xen trong màn đêm. Đường phố như dòng nước chảy lọt vào đồng tử.
Mùi khói thịt nướng đã bị gió thu cuốn đi. Cô gái khoác tay người đàn ông, thong thả tản bộ.
“Anh hai, chuyện đầu tư hôm nay nói đến đâu rồi?”
Cô sắp tốt nghiệp, cũng đến lúc học cách quản lý công việc của công ty rồi.
“Cũng ổn.”
Lục Cẩm Châu không hề tỏ thái độ gì trong bữa tiệc, khiến Vọng Triết nghĩ mọi chuyện đã thất bại. Không ngờ, trước khi rời đi, anh ta lại nói sẽ cẩn thận suy xét.
Vọng Thi gật đầu, trong lòng đại khái đã có câu trả lời.
"Mà này, ngày mai em có phải thi chạy 800m không?"
Nếu anh nhớ không lầm, Thi Thi nhà anh chỉ còn môn 800m là chưa thi.
Nhắc đến chuyện này, cô gái bĩu môi, cả người lộ rõ sự bực bội.
Vọng Triết bật cười nhìn cô: "Sao thế? Chỉ là một bài kiểm tra thể chất thôi mà, sẽ qua nhanh thôi."
Cô gái không nói gì, khuôn mặt xinh đẹp vốn rạng rỡ giờ lại đong đầy sự uể oải và buồn rầu.
Vọng Triết đưa tay vuốt tóc cô: "Được rồi, chờ em kiểm tra xong, anh đưa em đi chơi nhé?"
"Thật không?"
"Anh đã bao giờ lừa em chưa."
"Nhưng ngày mai anh phải đi công tác, chắc khoảng ba bốn ngày mới về."
"Anh lại phải đi công tác nữa sao?"
Đôi mắt hạnh xinh đẹp, long lanh cứ thế nhìn thẳng vào anh, mọi tâm tư và bất mãn của cô gái đều hiện rõ trong đó, không hề che giấu.
Vọng Triết bất đắc dĩ cười, dịu dàng dỗ dành cô công chúa nhỏ: "Anh sẽ cố gắng về sớm nhất có thể, được không?"
Vọng Thi mím môi không nói. Vài giây sau, cô cũng chịu xuôi lòng trước thái độ thành khẩn của anh: "Vậy thôi, em sẽ miễn cưỡng chờ anh vài ngày."
"Được được được, anh nhất định sẽ không để em chờ lâu đâu."
"Đi thôi, giờ anh đưa em về trường."
...
Ánh trăng lặn về phía tây, mặt trời mọc ở phương đông. Ký túc xá nữ trở nên yên tĩnh hẳn sau tiếng cửa đóng "rắc" cuối cùng.
"Thi Thi, cậu bị làm sao thế?"
Vừa bước vào sân vận động, cô bạn cùng phòng cẩn thận đã nhận ra Vọng Thi có điều bất thường.
"Bụng cậu không khỏe à?"
Vọng Thi ôm bụng, cả người trông uể oải, hệt như đóa hoa bị phơi nắng độc, héo rũ, không có chút sức sống nào.
"Ha ha ha, từ năm nhất đến giờ, Thi Thi lần nào kiểm tra thể chất mà chẳng như thế?" Một cô gái khác che miệng cười trộm.
"Hừ."
"Không được cười tớ."
Cô gái siết chặt nắm tay, giả vờ giận dỗi. Dáng vẻ nũng nịu như mèo con ấy khiến ai nhìn cũng không nhịn được mà mỉm cười.
Vừa lúc, cảnh tượng này lọt vào mắt người đàn ông cách đó không xa.
"Tổng giám đốc Lục, hôm nay trùng hợp có sắp xếp học sinh kiểm tra thể chất."