Đè nén sự nghi ngờ trong lòng, anh đọc nốt những dòng chữ còn lại.
Thông tin về cô không nhiều, chỉ một tờ giấy là đủ. Cô được nhà họ Vọng đón từ viện phúc lợi về cách đây 12 năm. Về cha mẹ ruột của cô, đến nay không có tin tức.
Một tia sáng từ ngoài cửa sổ rọi vào. Theo luồng sáng đó, anh chầm chậm quay đầu. Trong đôi mắt dài hẹp hiện lên một tia tối tăm, quỷ dị. Vài giây sau, anh trầm giọng ra lệnh: "Quay đầu xe, đi theo bọn họ."
Lúc đó, Vọng Thi đang kéo tay anh trai, bước đi trên vỉa hè. Cả hai đều không để ý có một chiếc Maybach đang đi theo phía sau.
Lục Cẩm Châu nhìn chằm chằm bóng dáng hai người, nheo mắt lại.
Anh cũng có em gái, quan hệ rất tốt, nhưng anh và em gái anh tuyệt đối không thân thiết như hai người kia.
"Cậu thấy quan hệ giữa họ thế nào?"
Hà Huy không cần suy nghĩ trả lời: "Rất tốt. Dù không có quan hệ huyết thống, nhưng cũng chẳng khác gì anh em ruột."
Nghe vậy, Lục Cẩm Châu cười lạnh. Anh em ruột? Anh em ruột cũng không thân đến mức này.
Hai người đã đi vào tiệm thịt nướng, biến mất khỏi tầm mắt anh. Anh thu hồi ánh mắt, bình tĩnh nói: "Đi thôi."
"Vâng."
Rũ mắt xuống, đặt tờ giấy lại, anh lấy ra một thứ khác trong túi tài liệu.
Đó là một tấm ảnh chứng minh thư nền đỏ. Trong ảnh, cô gái buộc tóc đuôi ngựa cao, mặt mộc, nhưng nụ cười nhàn nhạt lại rạng rỡ như ánh nắng chói chang trên bầu trời.
Lục Cẩm Châu không kìm được nhếch môi, trong đôi mắt sâu thẳm, u tối phát ra sự khao khát nóng bỏng như dung nham và du͙© vọиɠ chiếm hữu bệnh hoạn.
Không lâu sau, anh đặt tấm ảnh này vào ngăn bí mật trong ví của mình.
“Anh đang nhìn gì thế? Mau nướng thịt cho em đi.”
Vọng Thi theo ánh mắt của Vọng Triết quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, nhưng cũng không thấy có gì đặc biệt.
Vọng Triết cười cười: “Được rồi, đang nướng đây.”
Anh vừa thấy một chiếc Maybach, biển số xe rất giống của Tổng giám đốc Lục, nhưng khoảng cách hơi xa, không nhìn rõ. Nghĩ đi nghĩ lại, Tổng giám đốc Lục đã rời đi rồi, có lẽ là anh nhìn nhầm thật.
Không tiếp tục suy nghĩ nữa, anh dồn toàn bộ tâm trí vào khoảng thời gian riêng tư với em gái.
“Mà này, em có phải trốn học không đấy?” Anh nhìn đồng hồ, thấy có gì đó không đúng. Giờ này, lẽ ra cô phải còn đang trên đường đi học mới phải.
“Không có!”
Cô gái bị oan ức ra mặt, vẻ mặt không vui: “Thầy giáo em đi tham gia hội nghị trao đổi học thuật rồi, môn này phải dời sang tuần sau!”
“Được rồi, được rồi, là anh oan uổng em, lỗi của anh, xin lỗi nhé.” Người đàn ông hạ thấp giọng, ngoan ngoãn dỗ dành cô công chúa nhỏ của nhà mình.
Nói rồi, anh còn đưa cả hai tay dâng lên món khoai tây phô mai nướng mà cô thích.
Vọng Thi oán trách lườm anh một cái, giằng co vài giây mới chịu đưa tay nhận lấy.
Lấy thìa múc nửa muỗng ăn xong, cô thản nhiên nói: “Kể cả em có trốn học thì đã sao, sinh viên nào mà chẳng trốn học vài buổi.”
“Không có sinh viên không trốn học, cũng như không có thầy cô không điểm danh vậy.”
“Em nói gì cơ?” Anh bật cười ngẩng đầu nhìn cô, hỏi lại.
Tiếng thịt nướng kêu xì xèo, giọng cô không lớn, anh vừa rồi không nghe rõ hết, nhưng vẫn nắm được vài từ trọng điểm.
Vọng Thi chống cằm, chớp chớp mắt với anh, nghịch ngợm cười nói: “Em nói anh đang nướng thịt mà trông vẫn đẹp trai.”
Bộ combo lời nói này khiến Vọng Triết hơi mất tự nhiên rũ mắt xuống, nụ cười trên mặt khó lòng dập tắt.