Để giữ thể diện cho nhau, Vọng Thi lấy ba lô, chọn cách rời đi nhanh chóng.
“Phú Minh, cũng muộn rồi, em về trước đây, lần sau chúng ta lại hẹn.”
“Anh đưa em đi.”
Tài xế của cô đã về rồi, cô đi một mình anh ta không yên tâm lắm.
Vọng Thi cười một cái: “Không sao, em tự đi được.”
Nói rồi, cô xoay người đi ngay, không chút dừng lại.
Bước ra khỏi nhà hàng, hai người đau lòng cứ thế chia tay. Gió đêm có chút lạnh lẽo, nhưng lòng cô còn lạnh hơn.
Thảo nào hết lần này đến lần khác trì hoãn, chậm chạp không chịu về. Thảo nào trong cuộc điện thoại đó lại có giọng nữ, hóa ra là như thế.
Cô gái thất thần rũ mắt đi về phía trước, lang thang không mục đích, không phân biệt phương hướng, thậm chí đi vào một mảnh đất tối tăm không người. Mấy người đàn ông say xỉn đi ngược chiều đang nhìn chằm chằm cô với ánh mắt không thiện ý, cô cũng hoàn toàn không hay biết.
Gió mang theo mùi hôi của thuốc lá và rượu xộc tới, ngay sau đó, là bóng đen rõ ràng che khuất trước mặt. Vọng Thi nhíu mày, lúc này mới ngẩng đầu lên.
Ánh mắt này, cô cả người ngẩn ra.
Ánh mắt trần trụi và hạ lưu, nụ cười đáng khinh và không có ý tốt. Nhìn thấy điều này, cô vừa tức vừa bực, nhưng vì đối phương có bốn người, cô đánh không lại, nên cô chỉ có thể chọn cách bỏ đi, giảm bớt tổn thương.
Phàm là đối phương chỉ có một người, cô nhất định sẽ cho hắn ta một bài học.
Thấy cô muốn đi, một trong số họ lập tức chặn trước mặt cô: “Mỹ nữ đừng đi mà, ở lại chơi với mấy anh em một lát.”
“Anh có tiền, sẽ không bạc đãi em đâu.”
Bọn họ vốn định đi hội sở vui chơi một đêm, nhưng không ngờ vận may lại tốt đến vậy, lại gặp được loại tuyệt sắc chưa từng thấy bao giờ trên đường. So sánh thì mấy ngôi sao, người mẫu mà họ từng chơi trước đây còn không bằng một sợi tóc của cô.
Lời nói đầy vũ nhục khiến Vọng Thi tức điên, cô liếc xéo mấy người họ một cái: “Cút!”
Cô đã nghĩ kỹ rồi, sau khi về nhất định phải bỏ tiền ra đánh cho bốn tên khốn này một trận.
“Ha ha ha ha, ớt nhỏ, anh thích.”
Kẻ đang nói chuyện này nhớ đến một ngôi sao nhỏ nào đó mà bọn chung đã để ý không lâu trước đây, cô ấy cũng từng nói những lời tương tự. Hắn ta không ngờ cùng một lời nói lại được nghe lần thứ hai. Nhưng không sao, người trước mắt xinh đẹp đến vậy, hắn ta tha thứ cho cô, dù sao hắn ta không nỡ để đại mỹ nhân xinh đẹp như vậy phải chịu kết cục như kẻ ngu ngốc kia bị người khác luân phiên làm nhục.
Người đàn ông nói xong, giơ tay định kéo cô. Vọng Thi thấy vậy nhanh chóng quay người, nhấc chân chạy ngược lại.
“Em gái chạy nhanh lên nào, anh trai đến bên em đây ha ha ha ha.”
Những lời nói đáng khinh và ghê tởm tràn đầy hưng phấn và kích động. Bọn họ đặc biệt thích thú với niềm vui khi con mồi chạy trốn trong lòng bàn tay mình.
Tiếng cười của mấy người khiến Vọng Thi lạnh sống lưng. Cô vừa chạy vừa la to, trong lúc đó không quên móc điện thoại ra chuẩn bị báo cảnh sát.
Tiếng bước chân phía sau ngày càng gần, cô quay đầu nhìn thoáng qua, trái tim như muốn nhảy ra khỏi cổ họng.
Thu lại ánh mắt, cô cúi đầu nhấn dãy số trên điện thoại. Đúng lúc cô sắp nhấn nút gọi màu xanh lá, một đôi cánh tay cường tráng ôm lấy cô, kéo cô vào lòng, ngay sau đó, cô va vào l*иg ngực người đàn ông.
L*иg ngực cứng rắn, hơi thở dễ chịu. Chỉ vài giây, cô nhận ra mùi hương quẩn quanh chóp mũi này có chút quen thuộc, hình như đã gặp ở đâu đó rồi.