Lục Cẩm Châu sững người, đáy mắt ánh lên những tia sáng lấp lánh. Anh không kìm được mà dán mắt vào cô gái, bị cô thu hút mà bước theo.
Không lâu sau, cô gái bơi lên phía trước, nhô đầu khỏi mặt nước để thở.
Tiếng nước "ào ào" kết thúc, cô gái lặn thẳng xuống, sát gần bức tường kính trước mặt.
Cô dừng lại ở vị trí gần như đối diện với người đàn ông bên trong bức tường kính, chỉ cao hơn anh hai cái đầu.
Cô bắt đầu chu môi, vẽ hình trái tim trong nước, rồi lại đáng yêu thổi một nụ hôn gió cho đàn cá, làm dáng trái tim, rồi lại uốn người tạo dáng.
Vẻ nghịch ngợm, hoạt bát của cô khiến người đàn ông sau bức tường kính nhếch khóe môi, mặt mày ánh lên ý cười. Nhìn thấy cảnh tượng này, vị giám đốc mỉm cười giải thích:
"Các cô gái thường đến đây chụp ảnh nghệ thuật, để có hiệu ứng tốt nhất, nhϊếp ảnh gia đã không cho bật đèn ở hành lang."
"Xem dáng vẻ của cô ấy, chắc là tưởng bức tường kính này là gương."
Không cần vị giám đốc mở lời, Lục Cẩm Châu cũng đã nhìn ra. Anh đầy hứng thú nhìn chằm chằm cô gái. Khi cô lần nữa ngoi lên thở, anh chợt nghĩ ra điều gì đó, nở nụ cười đầy ẩn ý:
"Cho người bật đèn lên đi."
Vị giám đốc sửng sốt, rồi nhanh chóng hiểu ra:
"Vâng."
Lúc này, Vọng Thi đang mỉm cười ngọt ngào, khuỷu tay tựa lên bức tường kính. Cô lắc hông, có chút tự mãn ngắm nghía chiếc đuôi cá xinh đẹp của mình.
Nhưng đột nhiên, ánh sáng bắt đầu tràn ra từ nơi tối tăm trước mắt. Hình ảnh phản chiếu của cô trên bức tường kính dần biến mất. Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, thay thế vào đó là bóng hình một người đàn ông, mà người đàn ông này đang ngước đầu nhìn thẳng vào vị trí của cô.
Đuôi mắt cô run lên, Vọng Thi nhanh chóng nhận ra người đàn ông này đã thấy hết những hành động ngốc nghếch vừa rồi của mình. Gương mặt nhỏ nhắn ửng đỏ, cô buông tay, bơi vội lên trên như muốn trốn chạy.
Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, công chúa tiên cá đã rời đi, nhưng những gợn sóng bọt khí vẫn còn lay động trước mắt Lục Cẩm Châu. Nhớ lại dáng vẻ ngượng ngùng bỏ chạy của cô gái, nụ cười trên mặt anh khó mà kiềm chế.
Bong bóng cuối cùng vỡ tan trên mặt nước, để lại những gợn sóng lan tỏa. Ánh sáng loang lổ dưới nước dần biến mất, cảnh tượng trước mắt trở lại sự tĩnh lặng ban đầu.
Mọi chuyện vừa rồi dường như chưa từng xảy ra, nhưng khi Lục Cẩm Châu cúi đầu, trong đầu anh vẫn vẹn nguyên từng thước phim vài giây trước.
Có lẽ làn sóng đó chưa tan biến, mà đã dấy lên trong trái tim anh. Anh lặp đi lặp lại dư vị, thưởng thức thứ dư âm ngọt ngào đó.
Anh quay đầu nhìn về phía xa hơn, đợi nửa phút, những nhϊếp ảnh gia và các nàng tiên cá khác đều ở đó, nhưng cô gái kia lại không thấy đâu.
Đoán được nguyên nhân, anh cười cười, tiếp tục đi về phía trước:
"Chỗ này còn có thể chụp ảnh dưới nước sao?"
Nơi họ vừa đi qua là nhà hàng, theo lẽ thường, nơi này không thích hợp để chụp ảnh, sẽ ảnh hưởng đến trải nghiệm dùng bữa của khách.
"Mấy cô gái đó là do thiên kim nhà họ Cung đưa đến."
Con gái ông chủ, ở nhà mình dĩ nhiên có thể thích gì làm lấy, huống hồ công viên hải dương còn chưa chính thức mở bán.
Nghe vậy, Lục Cẩm Châu không hỏi nhiều nữa, chỉ liếc nhìn đồng hồ trên tay.
Vị giám đốc nhìn chằm chằm bóng lưng anh, rơi vào hoài nghi. Ông ta nghĩ anh sẽ hỏi thăm thân phận của đối phương, nhưng lại không hề.