Tiêu chuẩn chọn đối tượng cho con gái họ, ngoài gia sản, còn có nhân phẩm. Vài chàng trai đang lọt vào mắt họ đều rất tốt. Còn về Lục Cẩm Châu, vô luận là tướng mạo, năng lực hay gia sản, người khác thật sự không thể sánh bằng. Nhưng họ hiểu biết về anh quá ít, cho nên họ không dám tùy tiện đồng ý.
Hơn nữa, Lục gia là loại hào môn sâu như biển, tâm tính nhà Thi Thi đơn thuần, gả qua đó sẽ chịu thiệt thòi.
“Tôi đương nhiên biết, tôi cũng không thể dùng hạnh phúc của Thi Thi để đánh cược.”
Bắt tay được với Lục gia, nhà họ Vọng có thể nước lên thì thuyền lên, nhưng dù vậy, ông vẫn không thể tùy tiện đồng ý cuộc hôn nhân này.
“Chuyện này tôi vẫn chưa đồng ý với hắn ta. Bây giờ tôi còn có một chuyện quan trọng hơn muốn nói với bà.”
Giản Nghê Vi nhìn ông, hơi thắc mắc còn chuyện gì nữa.
Vọng Đình thở dài một hơi, phức tạp mở lời: “Phu nhân, Lục Cẩm Châu nói Tiểu Triết và Thi Thi hình như có cái ý tứ kia.”
Đôi mắt của người phụ nữ mở lớn hơn, nghi ngờ mình có phải nghe nhầm không: “Ông chắc chắn cậu ta không bịa chuyện không?
Cậu ta là người ngoài, sao lại biết được?
Bốn người trong gia đình họ sống chung nhiều năm như vậy, bà chưa bao giờ nhận ra.
Lời vừa thốt ra, Giản Nghe Vi cũng ý thức được một chút vấn đề, nhưng bà trước sau vẫn không muốn tin.
“Phu nhân, bà cũng biết mà, người có thân phận như Lục Cẩm Châu sao lại nói bậy.”
“Nhưng hai đứa nhỏ vẫn luôn rất ngoan.”
Bà đã nhìn chúng lớn lên, chuyện này, bà không dám dễ dàng tin tưởng.
“Đúng vậy, trên đường về tôi cũng đã cẩn thận nhớ lại rồi.”
“Thật ra tôi cũng không quá tin, nhưng bà có nghĩ đến một vấn đề không?”
“Vấn đề gì?”
“Hai đứa nhỏ đã trưởng thành, Tiểu Triết cũng đã đến tuổi lập gia đình.”
“Nhưng cho đến hôm nay, nó vẫn chưa từng tiếp xúc với cô gái nào.”
“Ngay cả Thi Thi cũng vậy.”
Nghe vậy, lòng Giản Nghê Vi thịch một tiếng. Bà cẩn thận hồi tưởng lại mười mấy năm qua. Thỉnh thoảng có cô gái theo đuổi Tiểu Triết, nhưng lần nào nó cũng từ chối không chút do dự. Và Thi Thi nhà bà cũng tương tự.
Trước đây chỉ nghĩ hai đứa trẻ này kén chọn, mắt cao, ham chơi, bà cũng không để ý lắm. Nhưng hiện tại, bà bắt đầu dao động với nhận thức của mình.
“Phu nhân, chúng ta nói nhiều cũng vô ích, chi bằng thử vài lần sẽ biết.”
“Thử thế nào?”
“Tiểu Triết đi Cảng Thành, vừa lúc An Kỳ đứa bé đó cũng ở đó. Chi bằng chúng ta sắp xếp cho chúng gặp mặt, làm rõ chuyện liên hôn, xem thái độ của nó.”
Tống An Kỳ cùng tuổi với Vọng Triết, lớn lên cùng nhau, Tống gia cũng đã có ý định liên hôn.
“Thi Thi thì sao?”
Chỉ thử con trai, rốt cuộc cũng hơi sơ sài.
“Đợi đứa bé nhà họ Cận về nước, sắp xếp cho hai đứa nó ăn bữa cơm.” Cận Phú Minh vẫn luôn thích Thi Thi nhà họ, đây là bí mật mà ai cũng ngầm hiểu. Vừa hay, đứa bé đó vẫn luôn chờ đợi cơ hội.
Giản Nghe Vi gật đầu: “Được.”
“Nhưng Phú Minh còn phải nửa tháng nữa mới về.”
Nghe thấy thế, Vọng Đình siết chặt chén trà, rất lâu không mở lời.
Giản Nghe Vi giơ tay đặt lên mu bàn tay ông, trấn an: “Thôi thôi, chuyện này không thể vội, cứ từ từ rồi tính.”
Lâu sau, Vọng Đình chậm rãi gật đầu.
Bốn ngày sau vào buổi chiều, Vọng Thi làm thủ tục xuất viện, ngồi vào trong xe, cô nhìn chằm chằm hàng cây bạch quả trơ trụi trong bóng tối, lòng có chút bực bội.