Tai nạn đột ngột này khiến mọi người trong sân vận động ngây ra. Đặc biệt là hai cô bạn cùng phòng của Vọng Thi, bất chấp sự mệt mỏi sau khi vận động kịch liệt, cắn răng đuổi theo bóng dáng kia.
"Tổng giám đốc Lục! Có thể đi lối này trước!" Có người lớn tiếng nhắc nhở.
Cô gái trong lòng anh bắt đầu thút thít khóc, hai bàn tay nhỏ bé che chặt bụng dưới, vừa kêu đau vừa khó chịu thở dốc.
"Bụng đau... hức hức hức."
"Đau quá..."
"Chảy máu!"
"Chảy máu rồi!"
Có người phát hiện máu tươi chảy ra từ người cô gái, thấm vào chiếc quần thể thao màu xanh lam, trông vô cùng rõ ràng.
Nghe thấy hai từ "chảy máu", toàn thân Lục Cẩm Châu cứng đờ.
"Có phải là đến kỳ kinh nguyệt không?"
Giọng anh mang theo sự run rẩy không tự chủ, lẫn trong tiếng thút thít đau đớn của cô gái.
"Có lẽ... là vậy."
"Đi thẳng đến bệnh viện đi!" Hà Huy đề nghị.
Chỉ trong nửa phút ngắn ngủi, Lục Cẩm Châu đã đưa cô gái ra khỏi sân vận động.
May mắn là chiếc Maybach đậu ngay bên đường. Kéo cửa xe ra, anh trầm giọng ra lệnh: "Đi nhanh lên!"
"Vâng!"
Chiếc Maybach cuốn theo bụi đất, phóng đi như một mũi tên.
Mùi máu tươi tanh hôi nồng nặc tràn ngập khắp xe. Máu loãng từ người cô thấm xuống quần dài của anh.
Đôi môi đỏ mọng kia dần mất đi huyết sắc, cô gái bất lực một tay túm chặt áo khoác anh, một tay ôm bụng rêи ɾỉ đau đớn.
Người đàn ông nóng lòng như lửa đốt, vội lấy khăn lau mồ hôi trên mặt cô. Anh vừa dịu giọng trấn an cô, vừa không quên thúc giục Hà Huy ở ghế trước.
“Em lạnh quá, lạnh quá.”
Quần áo ướt sũng áp sát da thịt cô, lạnh làm tăng thêm nỗi đau đớn.
Lục Cẩm Châu nhanh chóng cởϊ áσ khoác ngoài, phủ lên người cô, bao bọc cô hoàn toàn.
“Lạnh.”
“Buồn nôn quá.”
Cảm giác lạnh lẽo, đau đớn và buồn nôn đồng thời ập đến, giày vò cô gái đến mức nước mắt giàn giụa, khóc thút thít không ngừng.
Cô bắt đầu giãy giụa trong lòng anh, đôi chân vô thức đá loạn xạ. Hơi thở Lục Cẩm Châu dồn dập, lòng anh nóng như lửa đốt.
“Nhanh lên nữa!”
“Vâng!”
Chiếc xe vượt liền mấy đèn đỏ, khoảng cách đến bệnh viện chỉ còn chưa đầy hai cây số cuối cùng. Mặc dù vậy, Hà Huy vẫn không dám thả lỏng.
Sau khi rẽ vào, người đàn ông thấy rõ sự bất thường phía trước, thần sắc khẽ biến. Anh ta mở lời xin chỉ thị: “Giám đốc, phía trước là đèn đỏ, giao lộ đang có phát sóng trực tiếp.”
“Cứ đi thẳng qua!”
Ánh mắt nôn nóng, chuyên chú của Lục Cẩm Châu trước sau không rời khỏi khuôn mặt cô gái, hoàn toàn không để tâm đến mọi thứ bên ngoài.
“Vâng!”
Phía trước, các cảnh sát giao thông đang phát sóng trực tiếp tình hình giao thông chợt nhận ra điều bất thường.
Mấy người liếc nhìn nhau, sắc mặt vốn thảnh thơi trong khoảnh khắc đã phủ lên một tầng vẻ nghiêm trọng.
Họ chậm rãi tiến lại gần, ánh mắt nghiêm túc khóa chặt chiếc Maybach màu đen đang lao nhanh tới.
Cùng lúc đó, người xem trong phòng livestream cũng nhận ra có gì đó không đúng.
Vài cảnh sát giao thông tiến gần về phía chiếc Maybach. Khoảnh khắc biển số xe KA toàn tám (KA 88888) lọt vào tầm nhìn, mấy người họ đều cứng người lại.
“Mau, nhanh! Tránh ra!”
Một vị cảnh sát giao thông quay người, nhanh chóng nhắc nhở đồng đội phía sau.
Người đàn ông vốn đứng chắn giữa đường nét mặt biến sắc, nhưng vì đang phát sóng trực tiếp với hàng chục vạn người xem, anh ta vẫn cố gắng giữ bình tĩnh.
Ngay khi anh ta vừa lùi lại, chỉ nghe thấy tiếng "vυ"t" một cái, chiếc Maybach đã lao nhanh qua, chỉ để lại một cơn gió mạnh ập vào mặt.