Chương 1: Chiếm hữu

Trên căn gác mái biệt phủ nhà họ Lục, có một người con gái mảnh mai đang bị giam giữ trong đó.

Khi màn đêm buông xuống, căn gác mái ngập tràn cảnh xuân sắc, cả căn phòng đầy rẫy sự nồng nàn nóng bỏng.

Tiếng rêи ɾỉ mềm mại, yếu ớt, cùng với tiếng khóc nức nở của cô gái, xen lẫn với tiếng thở dốc trầm khàn của người đàn ông. Chúng hòa quyện vào nhau, vang vọng từng đợt, từng đợt, len lỏi vào mỗi ngóc ngách căn phòng.

“Bảo bối, mở mắt ra nào.”

Giọng nói từ tính đầy du͙© vọиɠ vang lên, như ma âm rót vào tai cô gái.

Hàng mi đen dài, dính những hạt nước long lanh khẽ rung động. Vầng trán lấm tấm mồ hôi của cô gái nhíu lại, không muốn làm theo.

Người đàn ông cười khẽ một tiếng, khiến cô gái đau đớn mà lập tức mở choàng mắt.

Nước mắt lăn dài trên má, cô thấy rõ mồn một từng cảnh tượng đang được phản chiếu trên trần nhà.

Cảm giác xấu hổ tột độ quét qua từng tế bào trên cơ thể. Cô quay đầu đi, nhưng chỉ một cái liếc mắt đã khiến toàn thân cô sững sờ.

Trước mắt cô, toàn là tường gương, ngay cả sàn nhà cũng không chừa.

“Tháo mấy tấm gương này xuống được không?”

Lời cầu xin đáng thương của cô cất lên. Đôi mắt long lanh ngấn lệ của cô gái cứ thế mà khao khát nhìn về phía người đàn ông đang ở trên người mình.

Lục Cẩm Châu đưa tay gạt những sợi tóc ẩm ướt bên thái dương cô, dịu dàng hỏi:

“Thế bảo bối em có yêu tôi không?”

Vọng Thi mím môi, dời ánh mắt đi. Dưới ánh sáng mờ ảo, trong đáy mắt cô toàn là hận ý.

Đáy mắt Lục Cẩm Châu bỗng tối sầm vài phần. Tay trái anh che đi đôi mắt cô gái, tay phải vươn tới chiếc áo vest trên đầu giường.

“Rắc.” Một tiếng, cái ống tiêm được lấy ra từ túi áo vest bị anh bẻ gãy một tay.

Ánh mắt tràn ngập du͙© vọиɠ chiếm hữu bệnh hoạn dời đi, anh lại lần nữa nhìn về phía cô gái dưới thân: “Bảo bối, ngoan há miệng ra nào.”

“Không.”

Không màng đến ý nguyện của cô gái, người đàn ông lập tức đổ chất lỏng trong ống tiêm vào miệng cô.

Chất lỏng không màu không vị theo khoang miệng chảy vào dạ dày. Chỉ trong chốc lát, cô gái vốn đã mệt mỏi rã rời bỗng chốc thấy trước mắt hỗn loạn, ý thức cũng trở nên mơ hồ.

Nụ hôn nóng bỏng rơi xuống, phủ lên đuôi mắt cô. Lục Cẩm Châu hôn cô một cách trân trọng nhưng cũng đầy mạnh mẽ, anh nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của cô lên, dịu dàng hỏi lại:

“Bảo bối, em có yêu tôi không?”

Cô gái với đôi mắt mơ màng rêи ɾỉ một tiếng, như thể không muốn trả lời.

Lòng bàn tay thô ráp, nóng bỏng của người đàn ông nhẹ nhàng cọ qua cọ lại cánh môi cô, anh trầm giọng dụ dỗ:

“Bảo bối, hãy nói là em yêu tôi.”

Khuôn mặt xinh đẹp của cô gái cong lên, cô khẽ cười với anh, nũng nịu cất tiếng:

“Em yêu anh ”

Lục Cẩm Châu thỏa mãn nhếch khóe môi. Nhưng sâu thẳm trong lòng, anh vẫn cảm thấy chưa đủ.

Anh muốn con người cô, muốn trái tim cô, muốn tất cả những gì thuộc về cô. Máu thịt cô, nhịp tim cô, mỗi nụ cười, mỗi ánh mắt của cô đều chỉ có thể thuộc về riêng anh!

Bởi thân thể cô giờ đây dường như đã hòa quyện cùng với máu thịt của anh, họ hàng đêm triền miên, làm những chuyện tình ái thân mật nhất, cho nên phần đời còn lại của cô đều phải thuộc về anh!

“Bảo bối yêu ai cơ?”

Nụ hôn cuồng nhiệt dừng lại ở chóp mũi cao thẳng của cô. Kết thúc một nụ hôn, anh tiếp tục nhìn chằm chằm khuôn mặt cô: