“Khốn kiếp!”
Vũ Tiếu Nại nghe Khương Nguyệt Lam kể lại những gì đã xảy ra trong hai tháng cô không có ở thành phố mà không tin nổi vào tai mình. Chỉ qua thời gian ngắn như vậy, cuộc đời Nguyệt Lam gần như đã đảo lộn hoàn toàn. Mà trong lúc đó người bạn thân là cô lại không có mặt.
“Sao tên Thịnh Tử Quân đó có thể tàn nhẫn với cậu như vậy! Hắn ta nghĩ mình là ai chứ? Mình phải đi tìm tên đó đánh chết hắn.”
Khương Nguyệt Lam thấy Vũ Tiếu Nại tức đến độ thật sự muốn cầm dao tới nhà Thịnh Tử Quân đành phải kéo cô lại:
“Đừng để ý đến anh ta, rồi hắn cũng phải trả giá thôi. Mình không muốn tên đó nghĩ mình vẫn không quên được nên làm loạn lên, dù gì bây giờ mình cũng không cần anh ta nữa.”
Đấy là cái cớ Khương Nguyệt Lam đưa ra để Vũ Tiếu Nại bớt giận, cậu ấy bình thường là người dịu dàng trầm tính, ít khi nào nổi nóng lại vì cô mà tức đến muốn chém người. Chuyện Khương Nguyệt Lam kể với Vũ Tiếu Nại cũng không kể toàn bộ, cô không nói chuyện mình bị Thịnh Tử Quân đưa tới giường người khác, càng không nói chuyện cô phải bất chấp báo thù hắn ta cho bằng được. Về cha và mẹ kế của mình thì cứ qua loa bảo họ về quê lập sự nghiệp khác rồi.
Cô không muốn cậu ấy lo lắng quá nhiều, càng không muốn để Vũ Tiếu Nại biết mình đã thay đổi ra sao.
“Vậy bây giờ cậu đang quản lý công ty nhà mình à? Có vất vả quá không?”
Khương Nguyệt Lam gật đầu, sơ lược một chút:
“Cũng gặp vài vấn đề, may là có người quen cũ giúp đỡ, nếu có gì khó quá… “bạn trai” cũng sẽ giúp mình một tay nên không cần lo quá. Tiểu Nại, nói về cậu đi, chuyến đi lần này có gì thú vị không?”
Khương Nguyệt Lam duỗi người nằm lên đùi cô bạn, nhẹ nhàng thở ra, có mùi hoa lan quen từ trên người Vũ Tiếu Nại khiến cô thả lỏng tâm trạng. Lâu lắm rồi cô mới cảm thấy không khí xung quanh dễ thở tới vậy.
“Giống như tách hẳn khỏi cuộc sống bộn bề ấy, cả sóng điện thoại cũng không bắt được. Không khí hoang dã rất trong lành, sinh hoạt hơi khó khăn nhưng có nhiều cái hay lắm…”
Vũ Tiếu Nại chống tay lên sô pha cúi đầu kể cho cô nghe cây cỏ, động vật như thế nào, những việc cậu ấy làm ra sao, nói một hồi lại cau mày:
“Đề tài nghiên cứu cũng gần như hoàn thành rồi, nhưng nếu biết cậu sẽ gặp chuyện thì mình đã không đi lên đó làm gì.”
Khương Nguyệt Lam cũng ước gì Tiểu Nại đã không đi. Nếu có cậu ấy bên cạnh, cô có lẽ đã không cùng Thịnh Tử Quân đi đến bước này, có lẽ cô cũng không sơ suất để bị Kiều Mẫn Mẫn hãm hại chỉ bằng chiêu trò đơn giản như thế.
Có lẽ lúc đó vì mải quấn lấy hắn ta và ghen tức với Kỷ An Nhi mà cô mờ mắt, không, là thiểu năng trí tuệ luôn mới đúng.
“Vậy thì giờ cậu đừng đi lâu như thế nữa, còn không thể liên lạc được…”
Dù đã biết rõ cậu ấy đi đâu, làm gì, cũng đoán được là do địa hình sẽ không có sóng, nhưng hai tháng không tăm tích khiến Khương Nguyệt Lam thật sự bất an. Cô chỉ có duy nhất một người bạn thân nhiều năm là Tiểu Nại, tất cả niềm tin còn sót lại là đều do cậu ấy đem đến.
“Được được, không để ai ăn hϊếp cậu nữa! Sau này gặp Thịnh Tử Quân ở đâu, mình sẽ đánh hắn ở đó cho cậu. Không cần luyến tiếc thứ cặn bã đó nữa!”
“Ừm…”
Khương Nguyệt Lam đã lim dim khép hờ mắt, đầu dụi vào vạt áo của Tiểu Nại, mơ màng đáp.
…
Sau buổi dạ tiệc ngày hôm đó, có nhiều người mang tâm trạng kỳ lạ trở về.
Khương Nguyệt Lam được xoa dịu một chút vì gặp lại bạn cũ.
Chủ tịch Lệ bị “món đồ chơi” quý giá của mình cho leo cây ngay trước mặt đang hào hứng xem xét phải dạy dỗ cô thế nào.
Thịnh Tử Quân và Kỷ An Nhi sau khi làm hòa ở trên giường thì duy trì mối quan hệ nóng lạnh đang xen, cô ta vừa rung động vừa bất an, tình cảm như sợi tơ mỏng manh treo trước gió. Mỗi khi Kỷ An Nhi giận dỗi muốn đường ai nấy đi, Thịnh Tử Quân lại bá đạo không buông tha cô ta, cuối cùng đi đến chỗ hắn thừa nhận thích cô ta, nhưng Kỷ An Nhi lại chưa đồng ý hẹn hò. Hai người lại tiếp tục giằng co.
Thịnh Thiên Hàn sau khi biết cô gái mình thích cũng bị người anh họ mới nhận kia để ý, Kỷ An Nhi cũng phát hiện ra hai người có quan hệ thân thích, không khí giữa bọn họ có chút ngượng. Đặc biệt là khi trước đó Thịnh Thiên Hàn đã vô tình thay cô ứng tuyển vào cuộc thi tuyển nhân sự của Thịnh Thị, mà kết quả lại là tác phẩm của Kỷ An Nhi được chọn.
Vậy là Kỷ An Nhi cũng tới Thịnh Thị làm việc, ngày ngày tương tác với Thịnh Thiên Hàn lẫn Thịnh Tử Quân. Nếu Khương Nguyệt Lam mà biết được chi tiết diễn biến chắc cô sẽ rất hứng thú xem bọn họ chơi trò tình tay ba dây dưa đưa đẩy.
Nếu phải nói về người khổ sở nhất thì chắc chắn đó là Kiều Mẫn Mẫn.
Thịnh Tử Quân bắt được người cô ta sắp xếp để hại Kỷ An Nhi, cho thuộc hạ lôi cô ta tới trước mặt hỏi tội. Kiều Mẫn Mẫn khóc lóc giải thích, nhưng nhân chứng rõ ràng không chối được đành nói thật người ban đầu cô ta nhắm vào là Khương Nguyệt Lam, không biết nhầm lẫn thế nào lại dính vào Kỷ An Nhi.
Vốn cho rằng nếu trừng trị Khương Nguyệt Lam thì có thể lấy lòng Thịnh Tử Quân, nhưng hắn vẫn bắt Kiều Mẫn Mẫn và tập đoàn Kiều Vũ phải trả giá.
Thịnh Tử Quân âm hiểm nhìn những tên yêu râu xanh mà cô ta kêu tới hại người, lạnh giọng:
“Cô thích trò này lắm sao, vậy cũng thử trải nghiệm đi.”
“Không…”
Kiều Mẫn Mẫn không đứng vững nữa, ngã sụp xuống. Gương mặt trang điểm kỹ lưỡng nhòe đi vì nước mắt giờ lại xanh ngắt không còn huyết sắc.
“Anh không thể làm vậy với em… Anh không thể đối với em như Khương Nguyệt Lam được!”
Hắn siết cằm Kiều Mẫn Mẫn, nhìn cô ta bằng ánh mắt đầy chế nhạo:
“Tại sao không thể? Còn nữa, cô ta có phải thê thảm ra sao thì cũng không tới phiên cô có quyền giẫm đạp.”