Khương Nguyệt Lam giật mình phản ứng lùi lại, nguy hiểm né được va chạm, sau đó đến một giây để cảm thán tình huống vừa rồi cũng không có liền tiếp tục băng qua bên kia.
“Cậu trở về rồi.”
“Là mình đây, còn đang định tới nhà tìm cậu nè!” - Vũ Tiếu Nại dang tay đón lấy cái ôm của Khương Nguyệt Lam, hai người mừng rỡ gặp lại nhau.
Cô vùi đầu trong vai Vũ Tiếu Nại tiếc nuối không muốn buông ra. Đây chính là người cô muốn gặp nhất, khao khát sự an ủi của cậu ấy nhất.
“Được rồi, ngạt chết mình mất. Để mình nhìn gương mặt cậu lấy lại sức sống chút đi, cả tháng nay ở trên núi mình sắp thành người tiền sử luôn rồi.”
Vũ Tiếu Nại nhéo nhéo má cô, hai người quấn lấy nhau hỏi han đủ chuyện linh tinh, đa phần đều là cô bạn mới trở về ấy hỏi còn Khương Nguyệt Lam trả lời.
Bởi vì con đường này không lớn, trời thì tối, giọng nói bên kia lại vì vui mừng mà lanh lảnh vang xa nên với thính giác nhạy bén của Lệ Thính Tư ngồi trong xe vẫn có thể nghe rõ. Sắc mặt anh hiện tại âm trầm băng lãnh, không có chút dấu hiệu nào là tốt cả, nhất là khi nghe thấy câu nói của Vũ Tiếu Nại:
“Tiểu mỹ nhân, đêm nay chúng ta về nhà em hay là tới cung của trẫm?”
Và Khương Nguyệt Lam vừa mới nhỏ nhẹ nói với anh “trở về tiếp tục” lại không do dự trả lời:
“Đến chỗ cậu.”
“Người ngồi trong xe cùng với cậu kia là ai vậy?” - Vũ Tiếu Nại cuối cùng cũng phát hiện ra ánh nhìn đáng sợ đang hướng về phía mình.
Khương Nguyệt Lam trong một giây có không biết phải đáp như thế nào, nhưng suy xét một chút thì về sau có thể Tiểu Nại sẽ còn gặp Lệ Thính Tư nhiều lần, nếu bây giờ chối vừa không thuyết phục vừa khiến cậu ấy lo lắng. Nhưng nếu nói ra sự thật cô đang điên cuồng báo thù Thịnh Tử Quân bất chấp mọi giá thì Vũ Tiếu Nại càng không cách nào yên lòng.
Cuối cùng Khương Nguyệt Lam giả vờ ngượng ngùng thay cho sự chần chừ của bản thân:
“Bạn trai mới của mình…”
“Thật sao?” - Vũ Tiếu Nại thở phào câu lấy vai cô - “Mình còn sợ cậu vương vấn tên khốn Thịnh Tử Quân kia nên không dám nhắc đến đây. Phải nhìn về phía trước như vậy mới được chứ! Khá lắm, bạn trai của cậu xuất sắc như vậy tên kia mà thấy chắc chắn tức ói máu chết ha ha ha.”
Khương Nguyệt Lam bình thường sẽ không bao giờ thấy ngượng trong tình huống này, nhưng trước sự quan tâm chân thành của Vũ Tiếu Nại, sắc mặt cô có chút áy náy.
“A, mình có cần qua đó chào hỏi anh ta một tiếng không? Dù sao đêm nay mình cũng tranh mất bạn gái của người ta rồi.”
Trước ánh mắt tinh quái của cô bạn thân, Khương Nguyệt Lam lúc này mới nhớ ra còn một Lệ Thính Tư ở trong xe chờ. Cô trước tiên ngăn lại ý định đi tìm đường chết của cô ấy:
“Không cần đâu, giờ anh ấy đang mệt cần về nhà nghỉ ngơi, khi khác giới thiệu hai người cũng được. Với lại… để mình báo với anh ấy một tiếng rồi chúng ta tới nhà cậu.”
Khương Nguyệt Lam cúi mặt trở lại xe, ngồi vào bên cạnh Lệ Thính Tư đang bắt chéo chân lạnh mặt không bận tâm trần thế.
“Chủ tịch Lệ… Đêm nay, em đi với cậu ấy được không?”
Khương Nguyệt Lam gần như chắc chắn Lệ Thính Tư có thể nghe được những gì cô và Tiếu Nại nói, nhưng đứng trước người bạn đó cô đã chọn đâm đầu mạo phạm cây đại thụ đầy gai khó chiều này.
Lệ Thính Tư quay sang kéo gương mặt nhỏ nhắn tinh tế kia về phía mình, gằn giọng:
“Tôi không mệt, rất khỏe! Có thể dùng cả đêm nay chứng minh cho em xem.”
Cô ngẩn ra, trong rất nhiều tội đáng trách của cô như bỏ ra ngoài không nói, tự ý nhận anh là bạn trai, tự ý bùng lịch tối nay thì điều mà anh nổi giận trước tiên lại là một câu không quan trọng này. Khương Nguyệt Lam nhất thời không biết phải có thái độ gì, cô khó nhọc mở miệng:
“Anh… đừng chấp trẻ nhỏ.”
Lệ Thính Tư nghiêng đầu quan sát cô: “Hửm? Em còn có gan để đùa? Có phải do tôi quá tốt rồi không?”
Cô lập tức ngậm miệng. Đúng là do dạo gần đây Lệ Thính Tư dễ chịu quá, không làm những trò dọa người nữa, còn được miễn gặp gần một tuần khiến cô có chút buông lỏng cảnh giác. Do dự đánh giá tình hình một lúc, cuối cùng cô rướn người tới hôn anh.
Lệ Thính Tư đợi cô hôn xong, tuy có bớt bực một chút nhưng sắc mặt vẫn âm trầm như cũ.
“Em sang nhà bạn ngủ được không?” - Khương Nguyệt Lam rất chân thành nhìn anh.
“Là bạn trai tôi có quyền không cho phép em đi qua đêm mà nhỉ?”
“...” - Cô bắt đầu cảm thấy vốn từ cạn kiệt và sắp câm lặng rồi đấy. Đây là anh đang muốn đá xéo cô không biết thân biết phận đây mà.
Nhưng không biết sao nghe câu này cô lại đỏ mặt, là chột dạ hoặc là vì xấu hổ chăng? Khương Nguyệt Lam chớp mắt gạt đi cảm giác ngượng ngùng này, kiên trì thương lượng:
“Em sẽ đền bù. Anh muốn gì cũng được, cho qua lần này nữa được không?”
“Muốn gì cũng được?” - Lệ Thính Tư nhướng mày - “Không phải bây giờ tôi đã muốn gì cũng được rồi sao?”
“...”
Cô không còn một lý lẽ nào, rầu rĩ cúi mặt nghĩ tiếp cách khác, trên đầu lại vang lên âm thanh của ánh sáng:
“Muốn đi sao?”
Khương Nguyệt Lam gật đầu nhẹ, dáng vẻ vừa yên tĩnh xinh đẹp, lại vô cùng ngoan ngoãn, tận lực dốc sức lấy lòng anh.
“Đúng lúc sắp tới cũng có một số chuyện muốn thử với em.”
Đây chính là cho phép, Khương Nguyệt Lam chỉ nhận diện được đúng ý nghĩa này mà thôi.
“Cảm ơn chủ tịch Lệ.”
Cô tiến tới hôn nhẹ một cái lên cổ anh, sau đó như một cơn gió lượn ra khỏi xe. Vũ Tiếu Nại vừa thấy cô trở lại liền nhanh như chớp kéo Khương Nguyệt Lam lên taxi phóng khỏi tầm mắt của Lệ Thính Tư.
Trần Tú hớn hở quay lại xe sau khi xếp hàng mua được chân gà yêu thích, nhưng sự trống trải trên xe và lãnh khí bức người của Lệ Thính Tư khiến da đầu cậu tê tê.
“Anh, chị dâu chưa quay lại xe hả?”
Đáp lại là sự im lặng đến đáng sợ, với trí tuệ siêu việt của mình, Trần Tú nhanh chóng tải được thông tin: Khương Nguyệt Lam đi đâu đó rồi, không về cùng khiến chủ tịch Lệ dục cầu bất mãn, mà nguyên nhân xem chừng là ít nhiều có liên quan đến cậu.
“Hừm… Anh à, lần sau em sẽ không ghé mua chân gà nữa.”
Lệ Thính Tư lắc đầu, giọng điệu ung dung, tư thái nhàn nhã nhưng nhìn vào mắt anh qua gương chiếu hậu là Tú đoán trước được vận mệnh của mình.
“Sao lại làm thế, cậu thích ăn mà. Ngày mai ăn hết một thùng cho tôi.”