Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Ái Tình Nguy Hiểm - Thuần Hóa Tổng Tài Khó Chiều

Chương 52: Là đau mắt, hay là đau chỗ này?

« Chương TrướcChương Tiếp »
“Tôi cố tình chuẩn bị cho em xem đấy.”

Kỷ An Nhi mềm ra như nước, da dẻ hồng lên, hai mắt ngấn nước nhưng nét mặt mê ly say sưa khiến cho động tác của Thịnh Tử Quân cũng dịu dàng lại mấy phần. Từ những lời mắng chửi vô nghĩa chuyển thành những âm thanh nỉ non yêu kiều.

Khương Nguyệt Lam để yên cho anh tùy ý chỉnh, nhưng hình ảnh kia cứ đập thẳng vào mắt bắt buộc phải tiếp thu. Cô lơ đễnh tìm một chủ đề:

“Thời đại nào rồi còn dùng loại gương này nữa.”

Camera chẳng phải nhỏ gọn hơn nhiều còn không bị nghi ngờ sao.

“Chắc Lương Vũ Thành thích ngắm cận cảnh. Khách sạn này là của cậu ta, chỉ có những phòng đặc biệt mới có thứ này thôi. Sở thích của cậu ta cũng biếи ŧɦái quá nhỉ.”

Khương Nguyệt Lam: “...”

Vậy chuyện chúng ta đang làm thì sao?

Lệ Thính Tư vừa chê người không khác gì tự mắng mình tự nhiên quá, cô ngượng.

Tuy nhiên Khương Nguyệt Lam có chút bất ngờ, người có bề ngoài chính nhân quân tử như Lương Vũ Thành lại có bộ mặt thật như thế này. Quả nhiên kết giao với Lệ Thính Tư thân hơn những người khác là vì cùng bọn họ một thế giới. Cô nhất định phải cảnh giác với tên đó.

“Em lại xao nhãng rồi. Không muốn nhìn hắn ta thân mật với người khác sao?”

Lệ Thính Tư kề sát bên tai cô, giống như đêm đầu tiên gặp nhau nói những lời khiến nội tâm Khương Nguyệt Lam dao động.

Cô rũ mi:

“Kí©h thí©ɧ quá mức, đau mắt.”

“Là đau mắt, hay là chỗ này đau?” - Lệ Thính Tư chạm ngón tay lên ngực trái của cô.

Một cảm giác lành lạnh trượt qua cổ Khương Nguyệt Lam mang đến cho cô cảm giác như đang bị rắn độc quấn lấy.

Khương Nguyệt Lam ngẩng mặt lên nhìn anh, nhưng lại bị Lệ Thính Tư xoay trở về đối mặt với cảnh Thịnh Tử Quân đang cùng Kỷ An Nhi hôn môi nồng nhiệt.

“Không có chuyện đó…”

Cô bỗng dưng ngừng lại khi thấy hắn đưa tay xoa đầu cô ta, ánh mắt dần dần trầm xuống. Khương Nguyệt Lam lần nữa nhìn thấy mình của năm mười bảy tuổi vì cái xoa đầu đến trong thời điểm tồi tệ của đời mình, mà cho rằng người này là định mệnh.

Cô nhìn chằm chằm đôi tình nhân trên giường kia, khóe môi mím chặt, có một ngọn lửa mạnh mẽ bùng cháy trong l*иg ngực, trong mắt hằn lên từng tia dữ tợn.

Nhưng có một chuyện cô không muốn tin, cũng sẽ cố chấp không tin rằng mình còn tình cảm với Thịnh Tử Quân.

Lệ Thính Tư đã buông Khương Nguyệt Lam ra nhưng cô vẫn chăm chăm nhìn về bên đó như thể hồn đã xuyên qua gương bay qua bên phòng kia luôn rồi. Anh tỉ mỉ quan sát phản ứng mạnh mẽ của cô, có chút ngoài dự đoán.

Chỉ muốn thách thức hận thù của cô ấy thôi, còn có một phần tò mò người phụ nữ này đối với Thịnh Tử Quân yêu hận sâu đến mức nào.

Không ngờ cô thật sự tức giận, còn ghen đến đỏ mắt lên được.

Điều ngoài dự đoán là kết quả kí©h thí©ɧ như thế này lại không khiến anh sảng khoái bao nhiêu.

Tâm trí Khương Nguyệt Lam đang chồng chéo giữa quá khứ và hình ảnh trước mắt, cằm cô bất ngờ bị siết mạnh, một đôi môi mang theo hương trầm và rượu vang tìm đến môi cô, mạnh mẽ hôn xuống rồi day dưa không dứt.

Khương Nguyệt Lam bị nụ hôn đầy tính xâm lược kia kéo về thực tại, rồi lại bị những động tác khêu gợi của anh đưa vào một hồi mê man khác.

“Chúng ta… trở về rồi tiếp tục?”

Cô cẩn trọng đẩy Lệ Thính Tư ra, gỡ bàn tay đang muốn vói vào trong váy khỏi đùi mình. Hiện tại cảm xúc của cô đang dao động mạnh mẽ, nếu ở cách Thịnh Tử Quân một tấm gương mỏng cùng làm loại chuyện này, cô sợ mình sẽ nôn ra mất.

Nhìn thấy sự miễn cưỡng đến chán ghét ra mặt của Khương Nguyệt Lam đối với chỗ này, Lệ Thính Tư cũng không còn bao nhiêu tâm trạng. Anh mân mê chiếc cằm thon nhỏ của cô:

“Được thôi, chúng ta cũng về làm chút chuyện cuồng nhiệt.”

Trần Tú đến đón hai người, cảm thấy bầu không khí có chút kỳ quái nhưng cậu không nói rõ được là chỗ nào. Bởi vì cả lão đại nhà cậu và người chị dâu này đều có gương mặt không dùng để biểu cảm, chỉ dùng để trưng bày và khiến người ta ghen tị muốn chết thôi.

Lệ Thính Tư nhìn Trần Tú lái xe thì chậm rì rì mà đầu óc thì ngẩn ngơ ở nơi nào, anh đang suy sét nên trừ tiền thưởng cuối năm hay giao thêm công việc cho cậu ta.

“Két!”

Xe thắng gấp khiến cả cô và anh đều không phản ứng kịp, Khương Nguyệt Lam ngồi không vững chúi người về trước, cũng may có Lệ Thính Tư giữ lại.

Trần Tú thì vô tâm vô tư vội vã mở cửa xe: “Đợi em mua đồ ăn chút, chỗ này sắp đóng cửa rồi.”

Lệ Thính Tư híp mắt như sắp biến thành hình lưỡi dao nhìn theo bóng lưng của cậu ta. Khương Nguyệt Lam kéo kéo tay áo anh, hòa hoãn nói giúp cho Tú bị đồ ăn làm mờ mắt:

“Đừng chấp trẻ nhỏ.”

Anh lườm thêm một cái, nhưng vì thái độ nói giúp của cô cũng tạm được nên tha cho Trần Tú một mạng này. Ngày mai có thời gian lại tính sổ tên nhóc đó sau, anh dễ dãi quá cậu ta lại nhờn.

Khương Nguyệt Lam đợi Trần Tú mua đồ ăn không có việc gì nhìn ra bên ngoài xe ngắm cảnh đêm. Công việc còn dang dở vừa dọn ra trong đầu để sắp xếp lại chưa gì đã bị ném phăng ra sau. Cô mở to mắt nhìn dáng người đang kéo vali đứng bên đèn giao thông ở ngã tư.

“Cạch.”

Hết Trần Tú rồi đến Khương Nguyệt Lam hành động không báo trước, cô vội vã mở cửa xe, đến đóng lại cũng dùng lực lớn, một tay kéo váy chạy sang bên đường.

“Tiểu Nại!”

Cô gái đứng bên kia đường nghe tiếng gọi quen thuộc, vui mừng quay đầu qua, nhưng ngay sau đó liền giật mình hét lên:

“Coi chừng!”

Lệ Thính Tư ngồi trong xe cũng cau mày một cái nhìn chiếc xe đang băng băng lao thẳng tới.
« Chương TrướcChương Tiếp »