Chương 51: Không có tư cách đoạt lại người

Kỷ An Nhi được cô gái kia đưa tới khu phòng nghỉ, khi đang đi tìm phòng trống thì bất ngờ một cánh cửa bật mở ra, cô ấy lập tức bị lôi mạnh vào trong.

Phải mất một lúc Thịnh Thiên Hàn mới nghe thấy tiếng la hét và tìm tới cứu Kỷ An Nhi. Đem được người ra khỏi đó, nhưng tình trạng của cô ấy rất không ổn nên anh đành đưa Kỷ An Nhi tới phòng khác nghỉ ngơi.

“Thiên Hàn! Em sợ quá, người em rất nóng, rất khó chịu...”

Kỷ An Nhi vẫn còn hoảng hốt, nhưng cơ thể phản ứng mạnh mẽ với thuốc, cô ấy không kìm được nước mắt lã chã rơi, vô cùng khổ sở bám lấy Thịnh Thiên Hàn.

Anh trấn an cô gái nhỏ trong lòng, giúp cô bình tĩnh lại. Thế nhưng hơn mười phút bị Kỷ An Nhi bám chặt như sam, không ngừng ngọ nguậy cọ sát, còn phát ra những âm thanh ngọt ngào bên tai, Thịnh Thiên Hàn thật sự khó nhịn.

Nếu không phải Khương Nguyệt Lam đã nhắc trước khiến lý trí anh được chuẩn bị vững vàng thì đứng trước dáng vẻ này của người mình thích, anh cũng không chắc mình có giữ được bình tĩnh không.

“Hàn… Em khó chịu quá!”

Kỷ An Nhi không còn ý thức, theo bản năng kéo Thịnh Thiên Hàn ngã xuống giường đè lên người mình, cô ta câu chặt lấy cổ anh nấc lên từng tiếng:

“Ưm… Hức...”

Thịnh Thiên Hàn hít sâu một ngụm, thấy tình huống ngày càng không xong, anh nghĩ cần phải gọi bác sĩ đến. Nhưng trước tiên phải tách Kỷ An Nhi ra đã.

“Ngoan, đừng làm loạn nữa.”

“Hức! Thiên Hàn… em không chịu nổi.”

“Rầm!”

Cửa phòng bật mở, đúng hơn là bị đạp ra, Thịnh Tử Quân tối sầm mặt như hung thần ầm ầm tiến vào.

Hắn tới vừa lúc đủ để nghe được đoạn âm thanh kí©h thí©ɧ nhất của hai người kia, khi phá cửa xông vào cũng là khung cảnh bắt mắt nhất.

“Chết tiệt!”

Thịnh Tử Quân lao tới đấm Thịnh Thiên Hàn ngã xuống đất, hắn bước nhanh tới kéo cô gái còn đang ngây ngốc trên lên, gằn giọng:

“Kỷ An Nhi! Em chán sống rồi?”

Kỷ An Nhi lúc này mới ý thức được tình huống nhưng chưa biết nên giải thích như thế nào thì đã bị hắn mạnh tay lôi đi.

“Anh làm gì đấy? Bỏ cô ấy ra.”

Thịnh Tử Quân lạnh lùng nhìn Thịnh Thiên Hàn một cái:

“Thịnh Thiên Hàn, chú dựa vào cái gì mà dám mơ tưởng người phụ nữ của tôi?”

Anh đứng ở đó trơ mắt nhìn Thịnh Tử Quân lôi Kỷ An Nhi đi, vẫn chưa định thần được khi biết quan hệ của hai người bọn họ. Thịnh Thiên Hàn nhìn thấy cô ấy miễn cưỡng đi theo hắn, nhưng lại không có tư cách ngăn cản. Anh đã đến muộn rồi, lại còn so với Thịnh Tử Quân đúng là không thể tranh được.

Cảm giác này thật khó chịu.

“Về thôi chủ tịch Lệ. Hết trò vui rồi.”

Khương Nguyệt Lam nhìn thấy Thịnh Thiên Hàn thất thần trở ra, lười nhác nói với Lệ Thính Tư. Kịch hạ màn rồi thì chẳng còn hứng thú gì ở đây nữa.

“Không được đi khi chưa ăn món chính.” - Lệ Thính Tư quỷ quyệt cười, ghé vào tai cô - “Đi, tôi chuẩn bị riêng cho em thứ này.”

Khương Nguyệt Lam có linh cảm không lành nhưng vẫn đi theo Lệ Thính Tư lên tầng trên của khách sạn. Anh một chiếc thẻ phòng đặc biệt, cô còn cho rằng anh tên này muốn cùng cô ở đây. Nhưng hướng anh dẫn cô đi càng ngày càng lạ khiến Khương Nguyệt Lam bắt đầu nhận thức được sự ngây thơ của mình, suy nghĩ của cô về người này quá theo lẽ thường rồi.

Lệ Thính Tư dẫn cô tới một lối vào mà Khương Nguyệt Lam chắc chắn người bình thường không bao giờ sử dụng, cũng không biết đến.

Nó là một căn phòng hẹp nhưng bày trí vẫn tạo ra cảm giác xa hoa. Ánh đèn vừa phải, có một bộ ghế da sát tường và một tấm rèm lớn ở đối diện, bên cạnh còn có bàn nhỏ nhiều tầng với rượu, nến, thuốc lá, bài tây đều có đủ…

Lệ Thính Tư và Khương Nguyệt Lam đều không ngồi, anh tắt đèn rồi lại búng tay thêm một cái, rèm che được thu lại, lộ ra một tấm gương lớn.

Khung cảnh đằng sau tấm gương lại là một màn xuân sắc trong phòng VIP của khách sạn.

Hai người bên trong không ai khác là Thịnh Tử Quân và Kỷ An Nhi. Bọn họ không biết, đằng sau tấm gương lớn tình thú đối diện giường ngủ là một gian phòng bí mật khác và có bốn con mắt đang theo dõi diễn biến bên này nên vẫn thản nhiên nồng nhiệt cùng nhau.

Khương Nguyệt Lam không quá bất ngờ với trò này của Lệ Thính Tư nhưng cũng chẳng thưởng thức chút nào.

Nói đúng hơn là cô không thoải mái. Trước mắt là người mình từng tâm niệm suốt thời thanh xuân, cảnh này trong mắt cô giống như gai nhọn.

Kỷ An Nhi có vẻ đang giận dỗi nên muốn đẩy ra, nhưng Thịnh Tử Quân lại mặt mày dữ tợn lấn tới, cơ thể cô ta từ từ đầu hàng tiến công của hắn. Hai thân thể đã trút đi quần áo quấn vào nhau, kẻ đẩy ra, người mạnh mẽ ôm lại cuối cùng triền miên hòa quyện vào nhau.

Đúng là giữa đã biết rõ và tận mắt chứng kiến vẫn là hai cảnh giới khác hẳn nhau.

Cô có thể dâng Thịnh Tử Quân cho Kiều Mẫn Mẫn, có thể ném hắn ta ra khỏi cuộc đời mình một lần và mãi mãi, cũng từng giây từng phút muốn giày xéo con người đó. Nhưng không có nghĩa là cô đã sẵn sàng nhìn hắn nồng ấm bên chân ái của mình.

Lệ Thính Tư thấy cô không ngẩng đầu lên, mắt cũng không nhìn, dáng vẻ giống như vô cảm đứng một bên, anh không hài lòng chỉnh đầu cô lại hướng mắt về phía sau mặt gương kia.

“Tôi cố tình chuẩn bị cho em xem đấy.”