“Hay là để em ra tay thử một lần cho anh xem.”
Khương Nguyệt Lam ma mị nhìn lại Lệ Thính Tư, vừa lúc đó có một phục vụ bê rượu đến bên cạnh hai người. Khóe môi cô khẽ cong thêm một chút khi đặt chiếc ly không của mình xuống và cầm lấy ly rượu vang mới lên.
Đứng quan sát thêm một lúc, khi thấy có cơ hội thích hợp Khương Nguyệt Lam liền tự nhiên đi tới nơi trưng bày rượu và bánh ngọt. Cô cầm thêm một ly rượu vang, tiện tay ở góc khuất đổi ly rượu của mình. Sau chuỗi động tác rất nhanh gọn đó, Khương Nguyệt Lam trở lại vị trí bên cạnh Lệ Thính Tư, nâng ly với anh.
“Có ai nhìn thấy không nhỉ?”
“Chỉ có tôi.”
Lệ Thính Tư giải đáp.
Cô gật đầu hài lòng, tiếp tục tận hưởng buổi tiệc và chờ đợi trò hay sắp đến.
Từ lúc nhảy cùng anh, Khương Nguyệt Lam đã luôn quan sát Kiều Mẫn Mẫn, thấy cô ta mua chuộc người phục vụ đem rượu đến cho cô. Sau khi bị Lệ Thính Tư tịch thu thuốc, Khương Nguyệt Lam còn tưởng hôm nay không có gì gây cấn rồi, nhưng nhờ có Kiều Mẫn Mẫn mà cô đã có lại hứng thú.
Kỷ An Nhi chỉnh lễ phục xong liền cầm lấy ly rượu của mình, cùng cô gái bên cạnh uống một ngụm.
Chỉ vài phút sau, cô ta liền cảm thấy đầu óc choáng váng, tay chân vô lực, cả người nóng bức khó chịu. Người bên cạnh thấy Kỷ An Nhi không khỏe nên đề nghị đưa cô ta đến phòng nghỉ ngồi một chút.
Kiều Mẫn Mẫn vừa lúc đi qua nghe thấy bọn họ nói chuyện liền giật mình. Buổi tiệc này chuẩn bị hai loại phòng nghỉ, một cho những vị khách quan trọng nhất và một cho những người còn lại, cô ta đã chuẩn bị bất ngờ cho Khương Nguyệt Lam ở phòng nghỉ thường.
Là người chẳng ai biết tới như Kỷ An Nhi thì làm gì được đặt chân tới phòng VIP, để cô ta qua đó lỡ làm hỏng kế hoạch thì sao?
Nhưng Kiều Mẫn Mẫn càng nhìn biểu hiện của Kỷ An Nhi càng thấy lạ, trong khi cô ta để ý Khương Nguyệt Lam đã uống rượu nãy giờ lại chẳng bị làm sao.
Có khi nào xảy ra nhầm lẫn gì không?
Nếu là Kỷ An Nhi dính bẫy thì cũng không chuyện xấu đối với cô ta, nhưng Kiều Mẫn Mẫn vẫn e sợ Thịnh Tử Quân trừng trị mình. Lúc nãy chỉ tức giận không kiểm soát được lỡ đánh thứ thấp kém kia một cái mà hắn đã lạnh lùng vô tình như thế, nếu biết Kiều Mẫn Mẫn là người hạ thuốc, thật khó tưởng tượng sẽ kinh khủng như thế nào.
Cô ta lo lắng nhưng vẫn muốn hủy hoại Kỷ An Nhi hơn. Dù sao cũng không có chứng cứ rõ ràng, Khương Nguyệt Lam cũng không ưa Kỷ An Nhi, nếu có chuyện cứ đổ hết lên đầu ả đó là được. Cuối cùng Kiều Mẫn Mẫn vẫn để kế hoạch diễn ra nhưng đã vội vã rời khỏi yến tiệc nhằm tránh liên quan tới mình.
“Hình như cô gái của anh bị người ta hạ thuốc rồi, đến xem một chút đi.”
Khương Nguyệt Lam nhắc nhở Thịnh Thiên Hàn. Anh lúc này mới nhìn sang Kỷ An Nhi, đúng là như lời cô nói thật.
Thịnh Thiên Hàn vừa vội vã nhấc chân đi qua thì bị Khương Nguyệt Lam đưa tay ngăn lại, cô tinh quái nhìn anh:
“Nếu muốn có được cô ấy, thì anh nhớ làm chủ bản thân.” - Cô đưa ra một tấm thẻ phòng hỏi được từ phục vụ khách sạn.
Thịnh Thiên Hàn cầm lấy tấm thẻ, do đang vội nên không kịp thắc mắc tại sao cô lại có sẵn như thế. Cảm thấy mình bị nghĩ xấu, anh ta còn ho khan một tiếng:
“Em đừng xem anh là loại người như vậy.”
Khương Nguyệt Lam nhún vai xoay bước rời khỏi đó.
Nhưng khi Thịnh Thiên Hàn quay lại, chỉ kịp thấy Kỷ An Nhi đã được một người khác dìu đi, anh cau mày vội vàng đi theo để đảm bảo cô ấy an toàn. Lại bởi vì bị người trong sảnh cản trở nên khi Thịnh Thiên Hàn đuổi tới thì đã mất dấu, người dìu cô ấy cũng quay trở lại buổi tiệc với bạn bè rồi. Anh chỉ còn cách đi xung quanh các phòng nghỉ tìm kiếm một lượt.
Lệ Thính Tư nhìn cô quay trở lại chỗ mình, đưa ra nhận xét:
“Nếu em để kế hoạch của Kiều Mẫn Mẫn thành công sẽ còn gây cấn hơn đấy.”
Khương Nguyệt Lam gật đầu đồng tình, nhưng sau đó lại lắc đầu:
“Sẽ có người đến cứu cô ta thôi.”
Cô nheo mắt khó hiểu: “Em để ý rất nhiều lần. Dù là nguy hiểm gì, lúc nào cũng có người đến kịp để bảo vệ cô ta.”
Lệ Thính Tư nhìn cô nhăn mặt không vui, không biết là vì tính toán của cô hết lần này đến lần khác thất bại, hay là vì ghen tị?
Nếu đổi lại là em thì sao?
Lệ Thính Tư bất ngờ bật ra một suy nghĩ.
Ngẫm lại thì khi cô gái này rơi vào tay anh, lúc cô tới quán rượu tìm anh bị người gây rối, hay vết thương còn đang được giấu dưới tóc kia… hình như đều không có ai đến cả.
Vậy mà cô gái này vẫn còn ung dung đứng ở đây được, anh thật tò mò nếu cô gặp nguy hiểm không ai giúp mà cũng không thể tự thoát thân được, sẽ trở nên như thế nào?
Cô, khi không thể xoay chuyển nghịch cảnh thì có trông thật tội nghiệp không?
Anh kề bên tai Khương Nguyệt Lam dẫn dụ:
“Một lần thoát được thì lại hại thêm một lần, hai lần, ba lần... đến khi nào đập chết thì thôi. Nếu không có cô ta em đã có được hắn rồi, không muốn giẫm đạp cô ta sao?”
Cái tên Lệ Thính Tư này, đúng là danh xứng với thực, tới làm chuyện xấu mà cũng kiên trì đến vậy. Khương Nguyệt Lam dựa vào ngực đối mắt với anh, không bị những lời ma quỷ kia xúi giục, cô mượn câu từ của Thịnh Thiên Hàn:
“Anh đừng xem em là loại người như vậy chứ.”
“Phải không?”
Lệ Thính Tư bắt lấy gáy cô kéo tới bên môi hôn lấy, cứ vờn vờn mãi khiến anh chướng mắt nãy giờ rồi.