Lệ Thính Tư cầm tay Khương Nguyệt Lam bước ra vị trí trung tâm. Anh từ tốn tháo chiếc găng mỏng manh ra, bao lấy bàn tay trần của cô, tay còn lại giữ lấy một bên eo.
“Nếu không biết nhảy cứ di chuyển theo tôi.”
Anh cho rằng một người có nội tâm khô khan như cô sẽ không hứng thú gì với thứ này.
Khương Nguyệt Lam khẽ gật đầu.
Âm nhạc thay đổi, bước chân hai người bắt đầu chuyển động, nhẹ nhàng lưu loát. Tà váy của Khương Nguyệt Lam có màu xanh thẫm, dưới ánh đèn pha lê những viên kim cương lấp lánh phản lại ánh sáng khiến cô trở nên lung linh huyền ảo trong vòng tay anh.
Trước đây Khương Nguyệt Lam vì theo đuổi Thịnh Tử Quân, cũng từng chuẩn bị cho những trường hợp như thế này nên có học một chút.
Cô biết nhảy, nhưng vẫn thả bước theo chuyển động của anh.
Bởi vì với một người có tâm hồn khô khan như cô, biết và không biết thì cảm thụ cũng không khác biệt mấy.
Khương Nguyệt Lam nương theo động tác của anh thực hiện một cú xoay người, trong lúc đó tay trống của Lệ Thính Tư khẽ lướt qua túi áo vest của mình, bỏ một vật nhỏ vào.
Cô bị kéo trở về trong lòng ngực anh, Khương Nguyệt Lam đã kịp nhận ra thứ anh vừa cất đi.
“Đã bảo với em đừng dùng thứ này mà?”
Từ khi nào?
Đúng là cô đã mang theo nó trên người, nhưng làm sao Lệ Thính Tư biết được, rồi anh lấy nó như thế nào vậy?
Khương Nguyệt Lam vẫn phối hợp với anh, còn thực hiện thêm một vài đường nét điêu luyện vô cùng xinh đẹp. Khi hai người gần sát vào nhau, cô rũ mi giải thích:
“Sợ là nhàm chán quá thôi.”
Cô đã có sẵn ý đồ xấu xa náo loạn buổi tiệc này của Thịnh Tử Quân, làm sao chỉ mở màn đơn giản như vậy là thôi được. Nhưng không ngờ sự chuẩn bị của cô không qua được con mắt nhạy bén của Lệ Thính Tư.
Âm nhạc vυ"t lên rồi lắng dần, anh và cô kết thúc điệu nhảy trong tư thế thân mật. Lệ Thính Tư kề sát bên tai Khương Nguyệt Lam, âm thanh ma mị mang theo hơi thở nóng ấm làm da cô thoáng tê dại.
“Đêm nay sẽ không để em thấy chán đâu.”
Khương Nguyệt Lam còn đang ngẩn người vì giương mặt khiến người khác hít thở khó khăn của anh cứ gần trong gang tấc thì bên kia lại dấy lên ồn ào.
“Chát!”
Không biết đã có mâu thuẫn gì, Kiều Mẫn Mẫn tát Kỷ An Nhi giữa chốn đông người.
Cô ta còn muốn đánh thêm một cái, nhưng Kỷ An Nhi cũng không phải người nhu nhược cam chịu nên đưa tay chặn Kiều Mẫn Mẫn lại.
“Tôi nói có sai đâu! Cô chỉ biết chê bai xuất thân của người khác, sao không nhìn lại hành vi của mình, có khác gì ả điên cắn người hay không hả?”
Kỷ An Nhi hất tay lui về phía sau, không nể nang phép tắc nữa, xù lông mắng lại.
Thịnh Tử Quân vừa mới đưa Thịnh Thiên Hàn đi công bố thân phận và giới thiệu với mọi người một chút, hai người phụ nữ bên kia đã xảy ra ẩu đả.
Kiều Mẫn Mẫn kiếm chuyện nhục mạ Kỷ An Nhi, cô gái này cũng không chịu thiệt mà đáp trả, mỗi câu đều khiến Kiều Mẫn Mẫn lửa giận phừng phừng. Cuối cùng từ lời qua tiếng lại biến thành động tay động chân, khiến người khác khổng thể không lần nữa chú ý đến.
“An Nhi! Em có sao không?”
Thịnh Thiên Hàn nhanh chóng đi qua, nhưng Thịnh Tử Quân đã chắn trước anh tới bên cạnh Kỷ An Nhi. Hắn nhìn gò má đỏ rát kia, ánh mắt tối đi, lạnh lùng lên tiếng:
“Kiều Mẫn Mẫn. Sau hôm nay, đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa.”
Kiều Mẫn Mẫn hoảng sợ níu lấy tay hắn:
“Anh... Anh Tử Quân! Đừng làm thế với em, đều là do cô ta chân đạp hai thuyền, là cô ta dám mắng em!”
Thịnh Tử Quân không muốn nghe nhiều lời, trực tiếp hất tay Kiều Mẫn Mẫn ra, nhấn mạnh một lần nữa:
“Nếu còn để tôi thấy cô, tôi sẽ tính sổ lên Kiều Vũ của các người.”
“Không thể nào!”
Kiều Mẫn Mẫn khóc lóc cũng không thể lay chuyển phán quyết đã được đưa ra, dưới cái nhìn lạnh lẽo đáng sợ của Thịnh Tử Quân cô ta buộc phải lui xa ra sau.
Hắn đưa tay chạm lên vết thương trên má Kỷ An Nhi, bị cô ta quay mặt sang một bên từ chối cũng không để bụng.
“Tôi không sao.”
Kỷ An Nhi cảm nhận được ánh mắt kỳ lạ của những người xung quanh, cô ta lùi ra một bước, nhỏ giọng đáp.
Thịnh Tử Quân thấy cô gái của mình quả thật không sao mới tạm thời thu lại động tác, gật đầu rồi quay lại bên kia giải quyết với các đối tác.
Thịnh Thiên Hàn ở lại chăm sóc an ủi Kỷ An Nhi một lúc mới sang bên đó chào hỏi nốt cho xong. Anh muốn đưa cô ấy về sớm, ngày hôm nay đã đủ hỗn loạn rồi.
“Dựa vào cái gì mà Khương Nguyệt Lam hay Kỷ An Nhi đều được các người bảo vệ bênh vực chứ? Rõ ràng tôi mới là thiên kim đại tiểu thư có quyền có thế!”
Kiều Mẫn Mẫn nghẹn tức nghiến răng, nhưng không có ai để ý đến cô ta nữa cả. Ngày hôm nay cô ta đã tự khiến mình mất mặt không biết bao nhiêu lần rồi.
Hết nhìn Kỷ An Nhi đang được mấy cô gái hỏi han săn sóc, lại nhìn Khương Nguyệt Lam được người này người kia tới chào hỏi làm quen, Kiều Mẫn Mẫn siết chặt nắm tay, cô ta càng không cam tâm hơn.
Kẻ phải thê thảm nhất nên là Khương Nguyệt Lam mới đúng, nhưng tại sao bây giờ ả ta lại là người lộng lẫy nhất?
Cô ta cắn môi, lầm bầm trong góc:
“Các người đợi rồi xem, đến khi Khương Nguyệt Lam lộ ra bộ mặt dơ bẩn đáng khinh, có còn ai muốn lại gần cô ta không! Còn người đàn ông bí ẩn kia, anh ta cũng sẽ giống như Thịnh Tử Quân, ném cô đi một cách tàn nhẫn mà thôi, Khương Nguyệt Lam.”
Những bức ảnh tɧác ɭoạи giả mạo trước kia đưa cho Thịnh Tử Quân xem, bây giờ Kiều Mẫn Mẫn sẽ biến nó thành sự thật ở tại đây. Trước khi đánh Kỷ An Nhi, cô ta đã sắp xếp ổn thỏa hết rồi, Kiều Mẫn Mẫn đắc ý đứng phía sau chờ xem kết quả.
Khương Nguyệt Lam uống ngụm rượu cuối cùng, liếʍ môi quan sát gương mặt vì căm tức mà méo mó của Kiều Mẫn Mẫn. Cô không nhịn được bật cười chán nản:
“Thật là ngu ngốc, ít ra muốn giở trò cũng phải làm kín đáo hơn chứ.”
“Tỉ mỉ giống như em sao?” - Lệ Thính Tư đứng bên cạnh cô, nghiêng đầu hé môi cười.
Khương Nguyệt Lam lại bị dáng vẻ trau chuốt hôm nay của anh làm cho lạc mất nửa nhịp, cô hoàn toàn không lộ vẻ thất thần ra mặt. Ngược lại nghĩ tới Kiều Mẫn Mẫn cô liền nảy ra hứng thú, đưa tay vén tóc lên, nhướng mi với Lệ Thính Tư:
“Hay là để em ra tay thử một lần cho anh xem.”