Chương 48: Cô ấy là bạn gái của Lệ Thính Tư tôi

“Anh có thể nhắc cho tôi nhớ không, Thịnh thiếu?”

Thịnh Tử Quân đứng sau lưng Kiều Mẫn Mẫn, mang đến áp lực khiến cô ta luống cuống:

“Kiều Mẫn Mẫn, tôi dẫn cô tới đây không phải để gây chuyện.”

Nhưng một giây sau chính hắn cũng giật mình khi nhìn thấy cô gái đi bên cạnh Thịnh Thiên Hàn, mà cô gái nhỏ kia cũng ngây người ra.

“Cô ta? Sao đến cô cũng ở đây?” - Kiều Mẫn Mẫn theo ánh mắt của Thịnh Tử Quân cũng phát hiện ra Kỷ An Nhi đang thất thần nhìn hai người bọn họ.

Tình huống bây giờ thật thú vị nha, Khương Nguyệt Lam đứng một bên xem màn chạm mặt kịch tính mà cô vẫn luôn mong chờ.

“Cô gái của cậu gặp vấn đề rồi kìa.” - Lương Vũ Thành dựa lưng vào ban công, tay nâng ly rượu hướng về phía yến tiệc mà lên tiếng.

Lệ Thính Tư ung dung nhìn qua, tầm mắt dừng lại trên người Khương Nguyệt Lam:

“Vậy sao? Tôi thấy cô ấy đang chơi rất vui.”

Thịnh Thiên Hàn không nhận ra những ánh mắt kỳ lạ của ba người kia, anh là người lên tiếng trước:

“Anh họ, chào anh. Cô gái này đi cùng anh sao? Vậy thì có thể bảo cô ấy đừng gây chuyện nữa được không?”

Thịnh Tử Quân vẫn nhìn chằm chằm Kỷ An Nhi, còn cô ta đã bối rối cúi mặt xuống.

Hắn cuối cùng cũng nhận ra người đàn ông hay xuất hiện và thân mật cùng Kỷ An Nhi chính là đứa em họ không được chấp nhận bao năm nay của hắn. Mà hôm nay, hai người này còn khoác tay nhau cùng đến dự một bữa tiệc quan trọng.

Thịnh Tử Quân không muốn thừa nhận, lý do hắn điên tiết là vì người phụ nữ mà hắn chưa có tự tin mang ra ngoài, Thịnh Thiên Hàn lại làm điều đó không chút e dè, ngần ngại.

Thịnh Thiên Hàn không hiểu luật của giới thượng lưu sao?

Tuy anh lăn lộn bên ngoài từ nhỏ, nhưng vẫn mang dòng dõi thế gia và cũng là một người đàn ông trưởng thành, anh đều biết những nguyên tắc này. Nhưng Thịnh Thiên Hàn cứ là biết rõ mà vẫn không quan tâm đến đấy, nếu anh lo không đứng đủ cao, không nhiều quyền lực thì đã chẳng từ chối trở về Thịnh gia bao nhiêu năm nay.

Kiều Mẫn Mẫn không vừa mắt cái tên từ đâu xuất hiện dám cản trở mình này, cất giọng đáp lại:

“Tôi đi cùng anh Tử Quân đấy thì sao hả? Anh là gì của Khương Nguyệt Lam mà lại bênh cô ta như vậy? Cô đúng là hay thật, rù quến được nhiều người đàn ông hơn tôi tưởng đấy.”

Thịnh Thiên Hàn cau mày, dõng dạc lên tiếng để khách khứa đều nghe thấy:

“Cô ấy hiện tại là khách quý của nhà họ Thịnh chúng tôi. Cô động tay động chân với cô ấy là không nể mặt nhà họ Thịnh chúng tôi đúng không?”

Kiều Mẫn Mẫn đuối lý, cô ta không nghĩ chàng thanh niên tuấn tú lần đầu thấy mặt này cũng là người nhà họ Thịnh. Biết không thể đối đầu với Thịnh Thiên Hàn nữa, Kiều Mẫn Mẫn liền đảo qua phía Kỷ An Nhi, một nét xảo quyệt thoáng qua trong mắt.

Kỷ An Nhi mới là đối thủ lớn nhất, vì cô ta có được tâm của Thịnh Tử Quân, không nhan sắc không gia thế mà vẫn có thể làm Khương Nguyệt Lam thảm bại. Nhưng hiện tại nhìn xem, trước mắt anh ấy lại tay trong tay với người đàn ông khác, còn là người nhà họ Thịnh, xem ra vận may của cô ả này chấm hết rồi.

“Nói vậy anh không có quan hệ gì mờ ám với Khương Nguyệt Lam, mà là với cô gái đi bên cạnh đúng không?”

Rõ ràng là Kiều Mẫn Mẫn không phải nói cho đám đông đang xem kịch, mà là cố tình nói cho Thịnh Tử Quân nghe.

Khương Nguyệt Lam mân mê chiếc găng tay bằng voan đính những viên đá nhỏ tinh tế trên tay mình, chờ đợi diễn biến tiếp theo.

“Cô ấy là...”

Thịnh Thiên Hàn định bảo cô ấy là bạn nhảy của mình, nhưng Kỷ An Nhi lại lên tiếng trước.

“Chúng tôi có quan hệ gì cũng phải báo cáo với các người sao?”

Cô ta từ uất nghẹn chuyển thành tức giận, nhưng ánh nhìn của Thịnh Tử Quân càng ngày càng âm trầm hơn, treo trên đầu Kỷ An Nhi một nỗi sợ hãi. Cô ta theo phản xạ tự nhiên nép lại gần người bên cạnh, siết tay anh tìm cảm giác an toàn.

Thịnh Tử Quân nhìn thấy cảnh này càng tức giận, nắm tay hắn đã siết chặt đến hằn cả gân xanh.

Khốn kiếp! Sao Kỷ An Nhi có thể ngay dưới ánh mắt hắn đi cùng và chạm tay gần gũi quá mức với một người đàn ông khác?

Kỷ An Nhi cũng nhận ra giọng của Kiều Mẫn Mẫn, cô chính là người trong điện thoại lần trước.

Người đàn ông này dựa vào đâu mà dùng ánh mắt đáng sợ như vậy nhìn cô? Anh ta thì có thể chạy đến chỗ người con gái khác chăm sóc cho cô ấy, cùng cô ấy đến dự tiệc giới thiệu với mọi người, còn cô thì không được sao?

Chỉ là không có cách nào từ chối Thiên Hàn nên mới đi cùng anh thôi, Kỷ An Nhi không ngờ mình lại gặp phải Thịnh Tử Quân và đối mặt với sự thật đau lòng này. Quả nhiên trong mắt người đàn ông kia, cô ta không có vị trí nào cả.

“Tốt lắm!” - Thịnh Tử Quân nhìn đỉnh đầu Kỷ An Nhi, gằn giọng.

Câu trả lời ngu ngốc kia của Kỷ An Nhi khiến Kiều Mẫn Mẫn càng đắc ý. Chưa có ý định buông tha, cô ta kéo thêm cả Khương Nguyệt Lam vào mỉa mai một lượt:

“Có phải hai người cũng giống như Khương Nguyệt Lam làm nhân tình của Lệ Thính Tư đúng không?”

“Ai nói vậy?”

Âm thanh trầm lạnh vang lên từ sau lưng khiến Khương Nguyệt Lam nhướng mi quay đầu lại.

Má cô vừa vặn chạm vào lòng ngực rắn chắc quen thuộc, eo cũng bị anh giữ lấy, khoảng cách của hai người lúc này thân mật hơn hai cặp đôi đứng đối diện rất nhiều, tạo thành một tổ hợp cực kỳ bắt mắt đối với những người xung quanh.

Lệ Thính Tư âm trầm cười, nhìn xuống cô gái mê hoặc bức người trong lòng mình :

“Cô ấy là bạn gái của Lệ Thính Tư tôi.”

Toàn bộ sảnh lớn đều kinh ngạc, kể cả Khương Nguyệt Lam cũng bất ngờ.

Có lẽ cô là người bình tĩnh lại nhanh nhất, Khương Nguyệt Lam thầm cho Lệ Thính Tư một ngón tay cái.

Không hổ danh là chủ tịch Lệ, chẳng kiêng cữ cái gì cả, tác phong vả mặt đối thủ cũng rất soái.

Cô hào phóng khen ngợi như thế đương nhiên là vì hành động này của Lệ Thính Tư không những giúp Khương Nguyệt Lam thắng đẹp trở về, mà còn khiến con đường giao thiệp sau này của cô đơn giản hơn rất nhiều.

Người khác chưa kịp nhảy số nhiều như vậy, bởi vì họ vẫn còn chưa tiếp thu xong thông tin “Lệ Thính Tư có bạn gái”.

Người như vậy, à không phải, là ác ma như vậy mà cũng có người dám yêu sao?

Lệ Thính Tư trước giờ không phải nam thần cấm dục, anh lui tới đều là những chốn ăn chơi xa xỉ, hơn nữa nam nữ đều từng được vị này gọi tới,... Chỉ là chưa ai thấy bên cạnh anh có người kề cận như lúc này.

Hôm nay vừa xuất hiện liền công bố là bạn gái.

Không lẽ chủ tịch Lệ rửa tay gác kiếm, bước vào một mối quan hệ nghiêm túc rồi sao?

Khương Nguyệt Lam đưa mắt nhìn Thịnh Tử Quân cũng đang tối sầm mặt tiêu hóa tin tức này. Cô nhếch khóe môi xinh đẹp, dáng vẻ vô cùng khıêυ khí©h.

Sao, anh có giỏi thì cũng ở đây nhận Kỷ An Nhi hoặc Kiều Mẫn Mẫn là bạn gái đi?

Lệ Thính Tư và cô không phải, nhưng anh ta không ngại cho cô mặt mũi khi ở ngoài, vì đó cũng là thể diện của anh.

Nhưng dù Thịnh Tử Quân cùng Kỷ An Nhi có chân tình, cô lại dám khẳng định hiện tại hắn không có khí thế thừa nhận điều đó.

Khiến hai người bọn họ nghẹn khuất như thế này, cô thật cảm thấy... hài lòng.

“Đừng quan tâm bọn họ nữa, chúng ta đi khiêu vũ nào.” - Lệ Thính Tư nghiêng đầu đối mặt với cô, dáng vẻ nhàm chán nói.

Trong mắt hai người không có tình cảm nhưng lại dạt dào mị ý. Cả đại sảnh đều tin rằng họ thật sự là một đôi tình nhân, ngưỡng mộ ngắm nhìn.

“Khoan đã.”

Khương Nguyệt Lam vẫn chưa buông bỏ vấn đề ban nãy:

“Anh Thịnh Tử Quân đây vẫn chưa giải đáp cho mọi người lý do chúng ta chia tay nhỉ?”

Thịnh Tử Quân đã bực mình đến mức biểu lộ ra mặt rồi, hắn lạnh lùng gằn giọng:

“Không hợp!”

Lúc này Khương Nguyệt Lam mới hài lòng gật đầu rời đi, còn không quên để lại một nụ cười khiến Kiều Mẫn Mẫn chỉ hận không thể lao lên xé mặt cô ra.