Khương Nguyệt Lam bắt gặp vẻ mặt đó của Kiều Mẫn Mẫn, nháy mắt trêu tức một cái làm cô ta càng khó chịu hơn.
Khoảnh khắc cô nháy mắt, Thịnh Tử Quân cũng đúng nhìn qua, hắn vì bất ngờ mà sững người một chút. Khương Nguyệt Lam không nhìn hắn mà quay đầu lại, nhưng Thịnh Tử Quân vẫn hướng mắt về đôi nam nữ bên kia, hắn cũng không biết mình bất ngờ vì cái gì nữa.
Có lẽ là vì Lệ Thính Tư lại đưa cô ta đến dạ tiệc quan trọng như thế này.
Nhưng mà nếu là trước khi biết được con người thật ti tiện kia và vứt bỏ Khương Nguyệt Lam, thì hắn cũng sẽ đi cùng cô ta.
“Thịnh thiếu?”
“À, không có gì, chúng ta nói tiếp vấn đề ban nãy đi.” - Hắn hồi thần quay lại với các đối tác của mình.
Việc Thịnh Tử Quân nhìn chằm chằm Khương Nguyệt Lam đã bị Kiều Mẫn Mẫn bắt gặp, cô ta hoảng hốt trong lòng. Kể cả khi cô ta còn là bạn gái của hắn, người đàn ông này cũng chưa từng nhìn chăm chú giống như lúc này.
Thịnh Tử Quân rõ ràng là đi cùng cô ta, vậy mà không để ý đến cô ta chút nào, hắn cứ hết xã giao với người này lại cạn ly với người kia, Kiều Mẫn Mẫn cứ như vậy bị bỏ lại một góc.
Đáng chết! Không thể chỉ vì Khương Nguyệt Lam thay đổi phong cách, ăn mặc lộng lẫy mà đến Thịnh Tử Quân cũng chú ý đến cô ta chứ!
“Chủ tịch Lệ của Phượng Nghê cũng đến kìa! Cô gái mặc lễ phục đính kim cương đi cạnh anh ta là tiểu thư nhà nào vậy?”
“Chúng ta tìm cơ hội đến làm quen đi.”
Tiếng xì xầm của hai cô gái phía sau truyền vào tai Kiều Mẫn Mẫn, càng làm cô ta tức muốn điên. Thân là thiên kim của tập đoàn Kiều Vũ, lẽ ra bọn họ phải ve vãn nịnh bợ cô ta mới phải, Khương Nguyệt Lam đáng ghét kia cái gì cũng không có dựa vào đâu mà chiếm hết mọi nổi bật?
Phải lột bộ mặt thật của ả ta xuống Kiều Mẫn Mẫn mới hả giận được.
Khương Nguyệt Lam không hề hay biết mình lại khiến cho người khác nặng lòng nghĩ ngợi đến vậy, cô đang tận hưởng cảm giác đứng bên cạnh cây đại thụ to lớn.
Đi bên cạnh Lệ Thính Tư bao giờ cũng có rất nhiều cái lợi. Vốn dĩ khoảng cách của Khương Nguyệt Lam với những khách mời ở đây hiện tại rất xa, cô muốn gặp mặt cũng khó, nếu có bắt chuyện thì người ta cũng không thèm nhìn. Thế nhưng lúc này Khương Nguyệt Lam còn chẳng cần phải di chuyển để tạo mối quan hệ, bọn họ tự đến đây kính rượu.
Dĩ nhiên đối tượng của họ là Lệ Thính Tư rồi, nhưng người bên cạnh anh là cô cũng được chào một tiếng.
Khương Nguyệt Lam biết trước mắt là cơ hội khó có được nhưng cũng không vì thế mà vội vàng. Cô chỉ đáp lại những lời chào bằng một cái gật đầu và hé môi cười nhẹ, nếu có người nâng ly thì sẽ nhấp môi một chút.
Nói năng khéo léo để kéo mối quan hệ không phải là việc Khương Nguyệt Lam thích làm, cô cũng chẳng để tâm. Việc cô làm là quan sát và chọn lọc những người đáng để hợp tác trong tương lai. Nhân cơ hội này mượn Lệ Thính Tư chính thức khiến giới doanh nhân lớn chú ý và nhận ra cô là đủ rồi.
Nếu phải đến đây thì điều Khương Nguyệt Lam quan tâm nhất chính là xem bạn trai cũ của cô cùng những cô gái bên cạnh hắn ta có thể tạo ra lộn xộn gì hay ho không.
Nếu gặp người muốn kết giao trong tương lai thì cô sẽ mở lời đơn giản:
“Tôi là Khương Nguyệt Lam, hân hạnh.”
“Lệ Thính Tư, ghen tị quá đấy, cô gái của cậu thật rực rỡ nha.” – Chàng trai nhìn vẻ ngoài chững chạc nhưng thái độ phóng khoáng này đến vỗ vai Lệ Thính Tư.
Hai người không giống như xã giao, cô đoán có thể là đối tác thân thiết. Tại sao không phải là bạn? Vì ánh mắt của bạn bè và cái nhìn của thương nhân khi đối mặt với nhau có khác biệt rất lớn.
Lệ Thính Tư chạm ly với anh ta, gật đầu: “Cậu có mắt nhìn đấy.”
Anh chàng kia bật cười, nhìn Khương Nguyệt Lam: “Quý cô xinh đẹp, tôi có thể mượn vị này một chút không?”
Khương Nguyệt Lam vui vẻ gật đầu, hai người kia cùng nhau đi qua ban công nói chuyện.
Cô vừa mới chọn được một chiếc bánh ngọt cho dạ dày bị bỏ quên của mình thì Kiều Mẫn Mẫn liền đi tới, chính xác hơn là giọng của cô ta tới trước.
“Ôi kìa, Nguyệt Lam! Không phải cô là bạn gái của anh Tử Quân à? Sao lại đi cùng một người đàn ông khác vậy, còn thân thiết như thế?”
Cô ta cố tình nói khá lớn, khiến những thiên kim tiểu thư đang tiến tới bắt chuyện với Khương Nguyệt Lam khựng lại. Bên kia đang có mâu thuẫn, bọn họ không đến gần nữa để tránh vạ lây, ngược lại cũng không bỏ đi mà đứng lại nghe ngóng.
Người đi cùng cô gái xinh đẹp này là Lệ Thính Tư, bọn họ đến tiếp cận cô ấy cũng là vì người kia.
Còn cái tên mà Kiều Mẫn Mẫn nói ra cũng có sức ảnh hưởng không kém.
Mà hai người đàn ông không lộ mặt trước công chúng kia dạo gần đây còn đang “nổi tiếng” trên mạng.
Những vị khách xung quanh cũng để ý đến là tất nhiên rồi. Thế là, chỉ vì một câu nói mà gần như cả đại sảnh đều nhìn về phía cô.
Khương Nguyệt Lam vẫn giữ biểu cảm tiêu chuẩn trên mặt, đặt đĩa bánh xuống, một chút dao động cũng không có. Nội tâm của cô lại phấn khích, cuối cùng cũng có người tiến lên kiếm chuyện, nãy giờ yên bình quá không có gì vui.
“Mẫn Mẫn, tôi nghe thấy cô rồi, có thể nói nhỏ nhẹ một chút cho phù hợp với hình ảnh thục nữ của cô không?”
Kiều Mẫn Mẫn cho rằng Khương Nguyệt Lam chột dạ không dám để người khác biết chuyện xấu mặt, cô ta càng nói lớn hơn, cố tình cho tất cả mọi người đều nghe thấy.
“Cô sợ cái gì? Sợ mọi người biết cô là người phụ nữ lăng loàng ai cũng đeo bám. Bây giờ câu được một ông chủ lớn rồi nên không dám để người khác biết cô từng bị anh Tử Quân vứt đi như một chiếc giày rách à?”
Xung quanh liền rục rịch những tiếng xì xầm bàn tán.
“Cô gái này có quan hệ mập mờ với cả hai vị kia luôn sao?”
“Chuyện gì thế? Nhìn khí chất của cô ta không giống kiểu người như vậy lắm?”
“Nếu là thật thì chắc là loại phụ nữ đi theo đại gia làm nhân tình để đào mỏ rồi. Nhưng tôi cũng không ưa nổi cái cô tóc vàng chua ngoa kia.”
“Nhỏ thôi, cô ta cũng là tiểu thư của Kiều Vũ đấy.”
Khương Nguyệt Lam vẫn bình tĩnh vén tóc ra sau để có góc mặt đẹp nhất, cô tỏ vẻ ngạc nhiên:
“Kiều Mẫn Mẫn, cô nói gì lạ vậy? Đúng là trước đây tôi là hôn thê kiêm bạn gái của Thịnh Tử Quân, nhưng vì yêu nhau không hợp nên tôi đã nói lời chia tay, và cũng được trưởng bối hai nhà đồng ý rồi. Tôi còn tưởng cô đã biết chuyện đó nên mới tiếp cận anh ấy chứ?”
Mẹ cô lúc sinh thời và Thịnh phu nhân có giao hẹn làm sui gia, sau khi cô hẹn hò với hắn ta còn nhận được quà hứa hôn mà bà nội tự chủ trương tặng cho, Khương Nguyệt Lam nói như thế cũng không sai.
Quần chúng xem kịch đồng loạt ngẩn người.
Người ta không chỉ từng là bạn gái, mà còn là hôn thê kìa, nhân tình cái gì chứ!
Kiều Mẫn Mẫn nóng mặt, sao chỉ một câu mà mũi dùi lại hướng ngược lại cô ta rồi?
“Khương Nguyệt Lam! Cô nói dối!”
Ai đó xì xầm nhưng lại đủ cho nhiều người nghe: “Hừm… tôi cũng từng nghe Thịnh phu nhân nói đã chọn được con dâu rồi, hình như cũng họ Khương.”
“Sao tôi dám đặt điều khi đương sự cũng có mặt tại đây chứ.” - Khương Nguyệt Lam nhếch khóe môi trêu chọc.
Kiều Mẫn Mẫn bị nhiều người chỉ trỏ, lại bị kẻ mà mình vô cùng căm ghét lên mặt, nhất thời mất đi lý trí vừa gào lên vừa xông tới muốn đánh cô.
“Khốn kiếp! Rõ ràng mày bị anh Tử Quân vứt bỏ là vì…”
Khương Nguyệt Lam còn chưa kịp hành động thì một cánh tay đã bắt lấy tay Kiều Mẫn Mẫn sau đó hất cô ta ra. Thịnh Thiên Hàn vừa đến dạ tiệc đã bắt gặp cảnh không hay, nhận ra cô sắp bị hành hung, vừa kịp tiến lên giúp đỡ.
“Vì sao hả?” - Khương Nguyệt Lam không hề sợ hãi, cô ngược lại còn vặn hỏi lời Kiều Mẫn Mẫn chưa kịp nói xong, nhưng là hỏi người đang bước tới - “Anh có thể nhắc cho tôi nhớ không, Thịnh thiếu?”