Khi hay biết về tình trạng hiện tại của Vương Đằng, Khương Nguyệt Lam đã đứng hình một lúc.
Cô còn chưa kịp ra tay mà, sao gã ta lại thành ra thân bại danh liệt, sự nghiệp tiêu tán, đoạn tử tuyệt tôn rồi? Thủ đoạn còn tàn độc hơn dự tính của cô nữa.
Có phải tên này làm chuyện ác quá nhiều, người đòi mạng xếp thành hàng dài, cô đến trễ nên mất phần rồi không? Bây giờ Khương Nguyệt Lam còn chỗ nào để ra tay chứ?
Cuối cùng cô thật sự không còn tìm được chỗ nào lành lặn để tính sổ tên sâu bọ kia. Khương Nguyệt Lam chỉ có thể để cho cảnh sát thực hiện nốt công đoạn cuối cùng: đưa gã ta vào tù sám hối đến cuối đời.
Rõ ràng cô còn định phải uy hϊếp dày vò tinh thần gã một thời gian, nhưng bây giờ chỉ có thể nhân lúc tên sâu bọ kia còn chưa phát điên mà bắt giữ thôi.
Chuyện thứ hai không như ý Khương Nguyệt Lam còn nghiêm trọng hơn.
Căn biệt thự của nhà họ Khương đã bị người khác mua lại rồi.
Vì không muốn đòi nó từ tay cha của mình, Khương Nguyệt Lam đã để Khương Lâm Thành bỏ lại căn nhà mà trốn đi khỏi thành phố.
Cô cũng đã chú ý thời hạn đòi nợ, chính xác là hôm nay, căn nhà sẽ phải bị tịch thu theo hợp đồng. Tới lúc đó cô sẽ mua nó lại từ tay bọn chủ nợ.
Nhưng lúc này Khương Nguyệt Lam lại nhận được tin có người đã trả giá cao mua căn biệt thự kia. Cô truy hỏi thế nào cũng không biết được là ai.
Khương Nguyệt Lam đứng trước căn biệt thự kia hồi lâu, trên mặt không có biểu cảm gì, cho đến khi điện thoại trong tay kêu lên:
“Tối nay có tiệc, bà bảo anh có mặt để bác giới thiệu với mọi người. Em có tới không, anh đi cùng em?” – Giọng nói ấm áp của Thịnh Thiên Hàn truyền qua điện thoại.
Bà nội dặn anh chiếu cố Khương Nguyệt Lam, xem cô như em gái trong nhà mà giúp đỡ. Cô với anh cũng không phải xa lạ gì, Thịnh Thiên Hàn sợ cô chỉ có một mình nên không muốn đi liền đề nghị làm bạn đồng hành.
Khương Nguyệt Lam lại lười nhác trả lời:
“Em có việc bận rồi. Anh mời cô bạn kia xem...”
Thịnh Thiên Hàn băn khoăn: “Có được không? Buổi tiệc này không hợp với cô ấy lắm, sợ là An Nhi không thích.”
“Mời cô ấy đi cùng với vai trò là bạn nhảy của anh, cô nàng sẽ không nỡ để anh cô đơn không ai đi cùng đâu.”
Khương Nguyệt Lam nói thêm vài lời gợi ý, cuối cùng Thịnh Thiên Hàn cũng có can đảm mở lời.
Cô nhếch khóe môi gác máy, tối nay chắc sẽ vui lắm, tiếc là cô không có mặt để chứng kiến.
Tám giờ tối.
Khương Nguyệt Lam đang ngồi trong phòng làm việc chung cùng mọi người duyệt các mẫu thiết kế sản phẩm, điện thoại bỗng dưng reo lên.
Cô bị cắt ngang, muốn cầm máy lên tắt nguồn, cũng may trong một giây kịp nhìn thấy tên người gọi mà dừng lại.
Không dám chậm trễ cuộc gọi tử thần này, Khương Nguyệt Lam đành đi qua một bên nghe máy, còn điều chỉnh giọng mình sao cho bình thường nhưng vẫn dễ nghe hết sức có thể.
“Sao đấy?”
“Đang ở đâu?”
Lệ Thính Tư ngồi bắt chéo chân trên chiếc Rolls-Royce yêu thích, lơ đễnh hỏi.
“Công ty, phải giải quyết chút việc.” – Thật ra là rất nhiều việc, nên anh làm ơn đừng gọi cô đi đâu nữa.
Nhớ ra anh đến cuối tuần mới về, Khương Nguyệt Lam liền thấy nhẹ nhõm hẳn. Nhưng thực tế lại không như mong đợi.
“Tan làm đi. Tôi đến đón em.”
Cô chớp mắt: “Không phải anh bảo là cuối tuần sao?”
Anh cười cười: “Em nói nhớ tôi, nên tôi hoàn thành sớm để về với em đây.”
Khương Nguyệt Lam nhấc một bên mí mắt, sao lời lãng mạn ngọt ngào như thế nói ra từ miệng anh lại không có tí cảm xúc nào vậy? Hơn nữa cô còn cảm thấy lạnh sống lưng.
Khương Nguyệt Lam đưa mắt về phía nhóm người bên kia, lại nhìn điện thoại, nhìn người, lại nhìn điện thoại...
“Cho em thêm chút thời gian được không?”
Như biết chắc yêu cầu sẽ bị bác bỏ, cô thuyết phục thêm một chút:
“Nhanh thôi, chỉ còn vài thứ đang dang dở.”
Không gian im lặng một lúc, khi Khương Nguyệt Lam cho rằng anh đang không vui thì lại nghe thấy giọng của Lệ Thính Tư:
“Nửa tiếng.”
“Cảm ơn chủ tịch Lệ.” – Thương lượng thành công, cô lập tức tắt máy quay lại bên kia.
“Soạt.”
Khương Nguyệt Lam ném tài liệu lên bàn, kéo sự chú ý của tất cả:
“Trong vòng ba mươi phút chúng ta phải chốt xong những vấn đề này.”
Sau nửa tiếng bắt tất cả nhân viên cốt cán chạy tối đa công suất, Khương Nguyệt Lam cuối cùng cũng có thể phủi tay đứng dậy. Cô điềm tĩnh chào một câu trước khi ra cửa:
“Xong rồi. Tôi đi trước, mọi người ở lại làm nốt những việc được giao.”
Trong phòng, chỉ thấy còn mỗi Hiển Lạp Dư là thẳng lưng ngồi ngay ngắn, những người còn lại đều đổ gục ra bàn. Họ bị bóc lột đến cạn kiệt hơi sức rồi.
“Chủ tịch Lệ, chào buổi tối. Trần Tú, lâu không gặp.”
Khương Nguyệt Lam ngồi lên ghế sau cùng với Lệ Thính Tư, cô đến vừa đúng giây cuối cùng, không trễ.
Trần Tú nghe thấy cô gọi mình thì lại không tự nhiên, cậu đáp lại đầy gượng gạo, hay nói đúng hơn là đau khổ.
“Chào... Chào chị dâu.”
Khương Nguyệt Lam thấy cậu ta có hơi buồn cười, cô nói một tiếng:
“Xin lỗi vì lần trước làm khó cậu nhé. Chỉ là đùa thôi.”
Trần Tú cũng biết là mình bị hai người này đùa giỡn, nhưng có lời xác nhận cũng mới dám thở phào. Chưa bao giờ Tú cảm thấy lo lắng về nhan sắc và sự hấp dẫn của mình như dạo gần đây.
“Hờ hờ, đùa vậy cũng nguy hiểm lắm chị à.”
Khương Nguyệt Lam gật đầu: “Đúng là không nên mơ tưởng người của anh ấy.”
Trần Tú: “...”
Xe dừng ở một cửa hàng lễ phục và trang sức sang trọng.
Khương Nguyệt Lam không hỏi nhiều, vừa nhìn qua đã đoán được phần nào ý anh.
Cô theo Lệ Thính Tư vào trong, nhân viên mang ra lễ phục được làm sẵn theo yêu cầu cho hai người rất nhanh.
Anh và cô mỗi người một phòng, thay lễ phục xong và bước ra cùng lúc.
Những người xung quanh liền lóa mắt ngay lập tức, bữa tiệc nhan sắc này quá mức thịnh soạn, bọn họ bị ánh sáng của cái đẹp chói đến hoa mắt.
“Chủ tịch Lệ, Lam tiểu thư, hai người quá xứng đôi.”
Các nhân viên cửa hàng thật lòng khen ngợi. Thần thái của Lệ Thính Tư rất đặc biệt, anh còn mang đường nét quyến rũ không thể cưỡng lại giống như sự mê hoặc của ác ma, vừa khiến người ta mê đắm nhưng cũng mang đến không dám tới gần.
Khi Khương Nguyệt Lam đứng bên cạnh, vẻ đẹp lạnh lùng mà quyến rũ của cô giống như nửa còn lại của bức tranh, khiến nó trở nên hoàn hảo đến không ai có thể rời mắt.
…
Khương Nguyệt Lam khoác tay Lệ Thính Tư bước vào buổi tiệc, hai người lập tức thu hút mọi ánh nhìn.
Cô không để ý tới bọn họ, nghiêng đầu với Lệ Thính Tư nói khẽ: “Anh cũng thường đến những nơi như thế này?”
Trong tư liệu mà Khương Nguyệt Lam có được về anh, phần lớn thời gian ngoài công việc của Lệ Thính Tư thường dành cho những quán rượu như 2906, hoặc những nơi đặc biệt hơn thế.
Anh nhìn quanh một lượt, đem cô tới vị trí đẹp nhất.
“Lâu lâu tới xem chút trò vui đổi gió.”
Kiều Mẫn Mẫn đang đứng sau lưng Thịnh Tử Quân, cô ta ngẩn ngơ nhìn Khương Nguyệt Lam đẹp đến kinh diễm đứng bên cạnh một người đàn ông từ đầu đến chân đều toát lên hai chữ: xuất chúng. Kiều Mẫn Mẫn siết chặt ly rượu trong tay, có một cảm giác không cam tâm nghẹn trong cổ họng.
“Sao có thể như thế! Không phải cô ta bây giờ phải rất thê thảm rồi sao?”