Trần Tú chưa bao giờ nghĩ có ngày mình lại rơi vào tình cảnh éo le này – cướp mất người phụ nữ của sếp.
Cậu biết mình rất đẹp trai, hài hước vui tính, giỏi giang chăm chỉ, là tiêu chuẩn người yêu trong mắt mọi cô gái. Nhưng lọt cả vào mắt xanh của chị dâu mình thì đáng sợ quá rồi. Tình tiết này máu chó quá, cậu không tiếp nhận nổi.
Không được, bằng mọi giá phải dập tắt hy vọng của chị dâu. Không thể để anh Tư xem cậu là tình địch rồi dùng mưu hèn kế bẩn trừ khử được. Để giữ mạng sống, Trần Tú không từ thủ đoạn, cậu gào lên về hướng điện thoại:
“Không được! Xin lỗi chị dâu nhưng em thích đàn ông.”
Ngay sau đó, giọng trầm lạnh của Lệ Thính Tư cũng truyền qua:
“Từ chối. Trần Tú là của tôi.”
Khương Nguyệt Lam: “...”
Trần Tú: “...”
Cái quái gì vậy? Bây giờ cậu lại trở thành tình địch của chị dâu rồi à?
Đừng ai ngăn cản, Trần Tú muốn nhảy từ đây xuống dưới.
Cậu muốn siêu thoát.
Chỉ có thể trách cậu quá tốt, khiến cho chuyện tình chưa thành của người anh mình trở nên ngang trái như vậy.
Khương Nguyệt Lam đè lại tiếng ho khan, cô chấn chỉnh lại lời mình:
“Thật ra chỉ định mượn vài hôm thôi.”
Nhưng Lệ Thính Tư vẫn keo kiệt: “Không cho, nhiệm vụ của cậu ấy là không rời tôi nửa bước.”
“Rầm.”
Trần Tú vì quá sốc mà choáng váng đầu óc ngã ra đất, xỉu rồi.
Biểu cảm của Khương Nguyệt Lam lúc này cũng rất đặc sắc, Lệ Thính Tư mãi không thấy cô nói gì nên lên tiếng trước:
“Có chuyện gì mà phải là Trần Tú mới được?”
“Cần một người đáng tin giỏi máy tính.” – Khương Nguyệt Lam không muốn anh hiểu lầm ý đồ của mình, bổ sung thêm một chữ – “Gấp.”
Tổng hợp những yêu cầu trên, nhất thời cô chỉ có thể nghĩ đến hai người: Hiển Lạp Dư và Trần Tú của Phượng Nghê.
Mà Hiển Lạp Dư đang phải lo việc sống còn của công ty, không thể bảo anh đi làm chuyện phiền phức được. Chưa kể, rất có thể vị đàn anh cứng nhắc kia của cô sẽ không làm đâu.
“Vậy thì đơn giản thôi.”
“Anh giúp em à?”
“Không phải tôi. Em tự gặp tên đó đi, thuyết phục được thì là của em.”
…
Khương Nguyệt Lam được người của Lệ Thính Tư đưa đến một căn hầm lớn dưới đất ở rất xa ngoài thành phố.
Cô đi đến căn phòng tối mịt chỉ có bốn bức tường, không có bất kỳ âm thanh hay thứ gì. Nhưng khi bước chân qua ngưỡng cửa, toàn thân liền cảm thấy không thoải mái.
Khương Nguyệt Lam nhăn mày, có một áp lực vô hình đè nặng lên l*иg ngực buộc cô phải lùi lại.
“Đem cậu ta ra ngoài.”
Lệ Thính Tư đang quan sát qua camera nhìn đêm, phản ứng này của cô đúng là ngoài dự đoán. Anh nhanh chóng nói qua điện thoại, ra lệnh cho người của mình làm theo lời cô.
Đến chủ tịch Lệ còn không nhận ra vì sao anh phải nhạy cảm với phản ứng của người phụ nữ này như vậy.
Thiếu niên bị nhốt được mang ra một căn phòng khác có ánh sáng và vật bày trí.
Khương Nguyệt Lam ngồi ở đầu bên kia nhìn cậu ta.
Lần này gặp, chàng trai trẻ của X đã không còn sự kinh hoảng tuyệt vọng và phản ứng dữ dội như trước. Cậu ta có vẻ đã bình tĩnh lại, nhưng đáy mắt nhuốm đầy sự tuyệt vọng. Đôi mắt kia không còn ánh lên chút ý chí nào, dù là giãy giụa để được sống hay được chết.
Không hiểu sao Khương Nguyệt Lam lại biết được cậu ta thành ra như vậy là vì bị giam giữ trong căn phòng tối đen kia chứ chẳng phải là sự hành hạ nào khác.
“Làm cho tôi một chuyện, cậu được tự do.”
Cậu thanh niên rõ ràng có phản ứng với hai chữ “tự do”, nhưng cậu ta không hề ngẩng đầu lên, cũng không đáp tiếng nào.
Khương Nguyệt Lam đợi mười phút, cậu ta vẫn bất động như tượng, cô cũng chỉ ngồi đối diện bắt chéo chân nhìn chằm chằm. Cô biết cậu ta không còn tin tưởng vào bất cứ hy vọng gì nữa, nhưng Khương Nguyệt Lam làm gì có thời gian và lòng tốt cứu rỗi linh hồn ai, kể cả cô.
Động tĩnh tiếp theo trong phòng là Khương Nguyệt Lam đứng dậy xoay lưng đi. Giọng của cô vọng lại, không phải là đe dọa hay dụ dỗ gì cả, chỉ bình tĩnh như đang nói về một sự lựa chọn:
“Nếu không thích thế giới bên ngoài nữa thì cứ ở đây đến cuối đời đi.”
Trước khi bóng lưng cô khuất sau cánh cửa, tiếng xích sắt trói tay chân cậu thanh niên vang lên.
“Khoan đã.”
…
Hôm nay là ngày thứ tư sau khi mạng xã hội bị làm nóng bởi những tin đồn không thể thú vị hơn về một công ty nhỏ bị ức hϊếp nào đó với một tập đoàn lớn. À, còn có lời “cà khịa” của vị chủ tịch bí ẩn từ tập đoàn lớn khác nữa.
Sự bàn tán tưởng chừng đã đi qua đỉnh điểm và dần dần hạ xuống lại một lần nữa bùng lên, và còn dữ dội hơn. Thậm chí lần này nó khiến tất cả mọi người đều choáng váng tưởng rằng mình gặp ma.
Tất cả những bài viết về vụ việc lần này, từ chuyên môn đến tin lá cải đều biến mất sau 12 giờ đêm. Đây chỉ là phóng đại thôi, sự thật thì từ tất cả này không bao gồm bài đăng đầu tiên có bình luận của Lệ Thính Tư.
Những bản tin liên quan đến vụ việc này trong thời gian gần đây đều bốc hơi khỏi nền tảng số, trừ duy nhất bài viết kia.
“Đây là thuyết âm mưu sao? Hacker à? Ai mà ghê gớm quá vậy?”
“Hay chúng ta gặp quỷ rồi? Vong online?”
“Ai nói tôi biết chuyện gì đã xảy ra đi được không?”
“Có dùng tiền cũng không thao túng được toàn bộ các trang báo, hội nhóm chứ?”
“Sao tôi mới ngủ một đêm mà thành người tối cổ rồi?”
“...”
Khương Nguyệt Lam quan sát kết quả ngoài mong đợi, hài lòng nhâm nhi một tách cà phê buổi sáng.
Cô không biết rõ nhưng cũng đoán được để làm ra hiệu ứng hoành tráng như vầy, cậu ta hẳn cũng phải vất vả không ít.Quả thật là đáng xem quá đấy, nếu không phải người của X, cô chắc chắn không bỏ qua dễ dàng như vậy.
Khương Nguyệt Lam thay băng, không vừa lòng nhìn vết sẹo trên đầu mình, tuy có chân tóc che lại, nhưng cũng trông thật khó coi. Kiểu này sắp tới nếu bị Lệ Thính Tư ghét bỏ thì có khi cô sẽ còn thảm hại hơn tên sâu bọ đã gây ra vết thương này.
Mà có vẻ hôm nay gã ta cũng phải tỉnh lại rồi, cô phải khiến gã trả giá dần dần thôi. Khương Nguyệt Lam chưa có ý định chỉ như vậy là xong đâu.
Khi nhớ tới sự kích động lúc đó của mình, cô lại có chút hoảng sợ.
Khương Nguyệt Lam chạm tay lên ảnh phản chiếu của gương mặt mình, lạnh lùng nhìn bản thân.
Lúc đó cô đã không kiểm soát được lí trí, không phải vì bị mạo phạm, mà là do ác ý bùng cháy trong huyết quản khi tự tay hành hung tên sâu bọ kia.
Cô cảm thấy gì?
Không thể lý giải rõ ràng được, nhưng là sự thôi thúc “cứ ra tay đi” chăng?