Chương 44: Có thể xin anh một điều không?

Thịnh Tử Quân có bực vì bị Lệ Thính Tư châm chọc công khai, vì Khương Nguyệt Lam không đến cầu xin hắn, thế nhưng chút gợn sóng truyền thông này, hắn không hề để vào mắt.

“Thịnh thiếu, đã tra được sự tình cụ thể ngày hôm đó.” – Thuộc hạ của Thịnh Tử Quân đi vào báo cáo.

Hắn không nhìn lên, vẫn đang xem tài liệu kinh doanh trong tay:

“Sao?”

“Kẻ đó là một ông chủ nhỏ, tên Vương Đằng, hắn ta đang ở trong bệnh viện, nhưng tình trạng không được tốt lắm. Tinh thần hắn hoảng loạn nghiêm trọng, thương tích đầy mình, nghe nói chỗ kia còn… bị cắt đứt.”

Nói tới đây vị thuộc hạ cũng không khỏi đổ mồ hôi, vì chính hắn đã trực tiếp trông thấy bộ dạng thảm hại của gã kia.

Không biết là hắn còn đắc tội với ai mà bị trả thù đáng sợ như thế.

“Tôi tìm được những tên côn đồ có mặt hôm đó. Bọn chúng bảo cô gái kia còn bị thương ở đầu, chảy rất nhiều máu. Căn nhà của cô ấy cũng sắp bị chủ nợ tịch thu.”

Thịnh Tử Quân nhấc mi mắt lên, không biết là chú ý tới chỗ nào.

“Xử lý nốt tên cặn bã kia đi.”

Thuộc hạ do dự một chút, có lẽ là đang nghĩ xem gã kia còn chỗ nào để mình xử lý được không, lát sau mới gật đầu rời đi.

Hắn có thể hủy hoại cô ta, nhưng không có nghĩa là kẻ khác cũng có thể động vào.

Có thể bởi vì Khương Nguyệt Lam có cái danh “bạn gái cũ” của hắn, cũng có thể vì mối liên hệ chặt chẽ của cô với Thịnh gia nhiều năm nay. Dù là lý do gì, đối với Thịnh Tử Quân, chuyện này vẫn khiến hắn cảm thấy bị sỉ nhục.

“Hừ, không phải cô đi theo Lệ Thính Tư sao, vậy mà để mình thê thảm thế à? Đúng là ngu ngốc.”

...

Kể từ sau khi chia tay Thịnh Tử Quân, Khương Nguyệt Lam rất ít xuất hiện ở nhà lớn Thịnh gia, trừ phi là bà cụ gọi cô về.

Nhưng bữa cơm tối hôm nay Khương Nguyệt Lam lại có mặt, còn là đến cùng Thịnh Thiên Hàn. Lý do cô tạm gác công việc bận rộn để đến đây cũng là bởi vì lời mời của anh ta.

“Con bị sao vậy?”

Bà cụ Thịnh nhìn thấy vết thương chưa lành của cô, lo lắng hỏi.

“Con không cẩn thận bị ngã. Sưng một chút thôi ạ.” – Khương Nguyệt Lam cười cười, dịu ngoan gắp thức ăn cho bà.

“Cái con bé này, không biết chăm sóc mình gì cả.”

“Đâu có ạ, bà nhìn kỹ xem, con có da dẻ hơn rồi mà.”

“Ta chỉ thấy con càng gầy hơn đấy, ăn nhiều vào.”

Thịnh phu nhân cũng nhìn qua với ý quan tâm:

“Dạo này con đang làm việc ở Khương Thị sao? Có ổn không?”

Khương Nguyệt Lam gật đầu: “Dạ cũng tạm ạ, lúc đầu có hơi vất vả, cũng may có anh Tử Quân niệm tình xưa chiếu cố một chút.”

Cô ngước mắt nhìn anh đầy trào phúng.

Thịnh Tử Quân không phản ứng gì, không ngờ cô ta vẫn còn nhiều tinh thần tới vậy.

Thịnh phu nhân nhìn qua con trai mình một cái, thấy cô và hắn không có biểu hiện gì khác lạ, nên bà cho rằng Thịnh Tử Quân không còn làm khó cô nữa. Cuối cùng thì những lời mình nói đứa con khó bảo này cũng đã nghe hiểu.

“Nếu có gì khó khăn, cứ nói với dì và bà con.” – Thịnh phu nhân thương tiếc cô, còn dặn dò.

“Con biết rồi ạ. Công việc của con hiện tại cũng ổn. Không biết anh Thiên Hàn thì sao nhỉ?”

Khương Nguyệt Lam gợi chuyện sang hướng khác.

“Đúng rồi, cháu trai nhỏ của bà, con đang làm gì đấy?”

Thịnh Thiên Hàn bị gọi tên, anh cũng gắp cho bà một miếng thịt mềm rồi đáp:

“Cháu hiện tại đang làm tự do, sắp tới định sẽ ứng tuyển vào một công ty nào đó.”

Khương Nguyệt Lam giả vờ ngây thơ: “Anh Thiên Hàn làm việc cho công ty bên ngoài sao?”

Thịnh Tử Quân yên lặng cau mày một cái, người phụ nữ này lại có âm mưu.

Thịnh Thiên Hàn nhìn cô, dáng vẻ nhu thuận của em gái này khiến anh không biết có nên cho rằng cô nói vậy là có ý gì hay không.

“Hay là Thiên Hàn về làm cho tập đoàn nhà mình đi.” – Lời này là của ông Thịnh đề nghị.

Vấn đề đã được khơi lên, chắc chắn bà cụ sẽ không để Thịnh Thiên Hàn lưu lạc bên ngoài, bà rất muốn bù đắp cho đứa cháu này. Ông Thịnh là trưởng bối, buộc phải chủ động lên tiếng trước để anh đến Thịnh Thị.

Tuy ông vẫn còn khúc mắc chuyện xưa, nhưng cũng không thể không nể mặt bà cụ Thịnh. Huống hồ Thịnh Thiên Hàn cũng có máu mủ, để cho nó một vị trí nhỏ cũng không tạo ra ảnh hưởng gì lớn.

Thịnh Thiên Hàn chần chừ: “Cái này...”

“Còn nghĩ ngợi cái gì, chả lẽ con về nhà rồi mà lại đi chạy việc cho người ngoài sao?”

Bị bà cụ Thịnh lườm một cái, Thịnh Thiên Hàn chỉ có thể gật đầu.

...

Đêm về khuya, Khương Nguyệt Lam gác máy tính lại.

Cô vừa họp đột xuất với Hiển Lạp Dư, tranh luận vấn đề nhân lực. Thắng lợi đã thuộc về Khương Nguyệt Lam với kết quả là Hiển Lạp Dư phải đi “dụ dỗ” nhóm sinh viên ưu tú đang thực tập tại Thịnh Thị về.

Nhóm sinh viên kia lẽ ra phải ở nước ngoài từ hai tháng trước để tham gia một dự án công nghệ lớn. Thế nhưng họ lại chọn đến Thịnh Thị làm việc để được gặp thần tượng kiêm người dẫn dắt của mình. Nhân vật đó còn có thể là ai ngoài Hiển Lạp Dư.

Hiện tại chỉ là một nhóm thực tập sinh mới tới, nhưng đây đều là thành phần ưu tú trong ưu tú, tương lai không thể đong đếm.

Nếu là anh mở miệng mời về, chắc chắn bọn họ sẽ không ngần ngại chuyển sang ngay lập tức.

Hiển Lạp Dư chỉ tình cờ gặp mấy đứa kia một lần, anh hỏi Khương Nguyệt Lam làm sao mà biết được.

Khương Nguyệt Lam nhếch đuôi mắt:

“Tôi cũng làm thư ký tổng giám đốc ở đó một năm đấy. Chức vụ, lương và quyền hạn đều cao hơn anh.”

Thật ra công việc mệt mỏi đều do trợ lý chân chính của Thịnh Tử Quân đảm nhận. Cô chỉ làm chút việc nhẹ nhàng, thời gian còn lại đều ngồi không đợi lương. Chuyện bên lề này là do cô rảnh rỗi vô tình nghe được.

Ngay sau khi chốt việc với Hiển Lạp Dư xong, Khương Nguyệt Lam liền gọi điện cho Lệ Thính Tư.

Cô nhớ lại những ngày không có gì làm khi xưa, bây giờ đúng là không lúc nào được ngơi tay.

“Chủ tịch Lệ à... nhớ anh quá đi.”

Đầu dây bên kia truyền đến tiếng cười âm trầm:

“Thế sao? Vậy bây giờ đến đây gặp tôi đi.”

“...”

Bây giờ đi tìm anh, lúc về cô đi đâu tìm xác công ty nhà mình?

Khương Nguyệt Lam mới nói một câu đã nghẹn, cô điềm tĩnh tìm cách giải vây:

“Em không phải là người tham lam, nghe giọng anh là tốt lắm rồi.”

“Có việc gì?”

Cô không bao giờ chủ động tìm tới anh nếu không có mục đích, đó có thể là gây chú ý, câu dẫn, trao đổi, có chuyện xảy ra,...

Khương Nguyệt Lam nói rất nhanh: “Có thể xin anh một điều không?”

Lệ Thính Tư nhướng mày, có chút hứng thú muốn nghe xem cô đòi thứ gì.

“Nói đi.”

“Trần Tú.”

Lệ Thính Tư càng nhướng mày sâu hơn, anh mở loa ngoài.

“Em nói lại lần nữa.”

“Em muốn xin anh Trần Tú.”

“Phụt!”

Thư ký Tú đứng cách đó không xa đang ngửa mặt uống rượu ngắm hoàng hôn trên sân thượng đột nhiên phun ra một ngụm.

Cậu hoảng hốt.