Chương 43: Phương án mạo hiểm

“Chúng ta không thể khôi phục như cũ được nữa.”

Khương Nguyệt Lam ngồi ở ghế chủ trì, nghiêm túc nói. Khương Thị trước giờ có kỹ thuật gia công tốt, sản phẩm làm ra rất bền, sử dụng tốt mà giá lại phải chăng, các công ty máy tính, công nghệ tầm trung rất thích hợp tác cùng.

Đấy là thời điểm mẹ cô gây dựng và làm chủ công ty. Nhưng sau khi Khương Lâm Thành tiếp quản, vì ông ta không có khả năng quản lý, cũng không có hiểu biết chuyên môn để dẫn dắt, khiến cho Khương Thị giậm chân tại chỗ, bị tụt lại với đà phát triển, dần bị loại ra khỏi thị trường.

Công ty cô là kiểu công ty cung cấp sản phẩm cho các doanh nghiệp. Mà hiện tại với sức ép của Thịnh Tử Quân, Khương Thị đã bị giới doanh nghiệp quay lưng.

“Phương án của chúng ta hiện tại là thay đổi đối tượng khách hàng, đồng thời phải tạo ra công nghệ mới trước khi việc kiện tụng này kết thúc.”

Thông thường khi sử dụng thủ đoạn này, các công ty lớn sẽ dùng công nghệ của công ty nhỏ, ép họ phải tranh chấp giành lại bản quyền. Trong thời gian đó, với nguồn lực lớn mạnh, công ty lớn sẽ sớm nghiên cứu ra công nghệ mới để thay thế, còn công ty nhỏ kia dù có thắng kiện thì cũng đã kiệt quệ rồi.

Chuyện này rồi sẽ chìm xuống như một hạt cát dưới đại dương, công ty nhỏ không có tiếng nói chỉ có thể bất lực cam chịu.

Nhưng công thức đó không hoàn toàn áp dụng cho Khương Nguyệt Lam. Cô cũng có nguồn lực nha.

“Chuyện này vượt quá khả năng của chúng ta rồi.”

“Phải đó, công nghệ mới? Thay đổi lối kinh doanh trước giờ? Chỉ trong thời gian ngắn? Cái này đối với công ty lớn đã khó rồi, đối với chúng ta thì đúng là bất khả thi đó.”

“Tổng giám đốc, đây là kế hoạch của cô sao? Làm thế nào mà thực hiện được.”

Mọi người không khỏi chùng xuống, phương án này không biết có hiệu quả gì không, nhưng chắc chắn là công ty họ hiện tại không có khả năng thực hiện. Công nghệ mới? Đó đâu phải bó rau hay củ cải ngoài chợ mà nói dễ như vậy. Lại còn thay đổi đối tượng khách hàng, ý tổng giám đốc là muốn hợp tác với nhóm doanh nghiệp khác sao? Hiện tại còn có ai dám hợp tác với Khương Thị chứ.

“Em nói cụ thể hơn đi.” - Hiển Lạp Dư ra hiệu cho mọi người trật tự, anh không bày tỏ thái độ gì, quay sang nói với cô.

Khương Nguyệt Lam ra hiệu cho Lan Ý phát cho mỗi người một bản tài liệu.

“Đây là kết quả đo lường thị trường, tính toán chi phí và những nguồn lực cần thiết cho kế hoạch của chúng ta.”

Cô để mọi người tiêu hóa thông tin một chút, lại tiếp:

“Các người đi theo Khương Thị bao nhiêu năm nay chắc cũng tự hiểu rõ, chút ưu điểm của chúng ta vốn không đủ để cạnh tranh. Đây là việc lẽ ra các người phải làm từ nhiều năm trước rồi. Còn về đối tượng khách hàng, chúng ta không bán hàng cho doanh nghiệp nữa, chúng ta sẽ tham gia thị trường, trực tiếp hướng tới người tiêu dùng.”

Hiển Lạp Dư xem toàn bộ kế hoạch tổng thể cô đề ra, gật đầu, anh lên tiếng đồng tình với cô: “Không tồi. Dù tôi không thích ngay lập tức đổi toàn bộ, nhưng tôi càng không thích cách hoạt động tệ hại hiện tại.”

“A! Nếu là tự mình làm sản phẩm công nghệ, chúng ta có thể tự cung cấp một số linh kiện cho mình, cũng giải quyết lượng hàng tồn ứ được luôn, còn giảm phần lớn chi phí.” - Một vị quản lý trẻ phát hiện ra điều này, kêu lên.

Tuy là điều mà đa số mọi người đều nhìn ra được, nhưng sự hào hứng đó cũng làm không khí tốt lên một chút.

“Chúng ta thiếu người chuyên về công nghệ.”

“Thiếu thì tìm.” - Khương Nguyệt Lam giải đáp rất nhanh, từ lúc bước vào đây, từng thời khắc cô đều nhận ra sự đói khát nhân tài.

“Với lại cũng không cần phải đột phá về công nghệ, chúng ta không có khả năng lẫn thời gian để làm vậy. Cho nên có thể hướng tới mức giá và chất lượng tầm trung, đối tượng khách hàng mà chúng ta có thể tiếp cận được hiện tại cũng vừa đúng thuộc nhóm này. Bên cạnh đó, sản phẩm có thể đầu tư vào thiết kế những ưu điểm nhỏ nhưng ấn tượng.”

“Sao cô biết ta tiếp cận được khách hàng?” - Phó tổng đưa ra băn khoăn.

Khương Nguyệt Lam cười tinh quái nhìn ông ta: “Cái này mọi người cứ chờ xem.”

Một người quản lý ho khan, giải thích lại lời Khương Nguyệt Lam:

“Về vấn đề này mọi người đừng lo, hôm qua tổng giám đốc và người trong phòng ban chúng tôi đã nghiên cứu chiến lược rồi, rất khả quan.”

Lúc này những người trong phòng đã tin vào khả năng thành công của bọn họ thêm một chút. Dù sao so với lối đi cũ mà Khương Thị đã bị đánh bay hoàn toàn khỏi đường đua, thì bản kế hoạch càng xem càng thuyết phục này rất có tương lai.

Huống hồ trước mắt họ vừa có người tài giỏi như Hiển Lạp Dư, lại có một vị tổng giám đốc từ trên trời rơi xuống nhưng đã đưa công ty thoát khỏi nợ nần phá sản,... Tuy yên tâm và lo lắng vẫn đan xen, nhưng bọn họ lại cảm thấy lần đánh cược lớn này của công ty có thể nắm được phần nào.

Hiển Lạp Dư đánh giá cuộc họp đã giải quyết được phần lớn vấn đề, anh đứng lên:

“Cuối trang tổng giám đốc đã đưa ra nhiệm vụ và yêu cầu cho từng người các vị. Mọi người trở về theo đó lên kế hoạch chi tiết đi, trong hôm nay phải phát thảo được toàn bộ kế hoạch một cách cụ thể. Tôi đi giải quyết công việc trước đây.”

Khương Nguyệt Lam nghiêng đầu theo hướng anh rời đi, nhướng mày. Xem cái dáng vẻ không để ai vào mắt kìa. Rồi cô quay lại nói với những người còn trong phòng:

“Đấy, theo lời cấp dưới tôi dặn mà làm. Còn chỗ nào vướng mắc có thể đặt vấn đề ở đây luôn, chúng ta làm rõ để tránh sai lầm.”

Hai ngày sau khi chốt phương án, trên dưới công ty Khương Thị đều điên cuồng làm việc, bởi vì thứ họ thiếu thốn nhất hiện tại chính là thời gian.

Mà trong lúc đó, người bên ngoài cũng sôi trào nhiệt huyết bởi vì tin tức Khương Nguyệt Lam tung ra không hề hạ nhiệt.

Sự quan tâm hiện tại đã rời xa vấn đề ban đầu, người ta đã vòng về nhân vật bí ẩn khiến thông tin này bùng nổ.

Tuy không thể tra được gì về Lệ Thính Tư ngoài chuyện anh là chủ tịch tập đoàn Phượng Nghê. Nhưng thân phận lớn đó và lời bình luận đặc biệt kia cũng đủ để mọi người tò mò bàn luận.

Càng bí ẩn lại càng khiến người ta tò mò không chịu được, thế là lại có thêm nhiều giả thuyết, suy đoán.

Sẵn Lệ Thính Tư đã ra mặt, Khương Nguyệt Lam cũng không tiếc tận dụng anh cho đáng. Cô góp một ít sức điều hướng truyền thông về đối tượng mà Lệ Thính Tư nhắc đến trong câu bình luận kia, kí©h thí©ɧ trí tưởng tượng của mọi người.

Ý đồ của cô là để dư luận bàn tán săm soi hành vi không tốt đẹp kia bắt nguồn từ ai, kéo Thịnh Thị xuống bùn.

Đừng trách cô thủ đoạn, chỉ trách người đời thích xem những điều xấu xa. Vừa hay Thịnh Tử Quân vốn cũng không tốt đẹp, dùng hắn ta câu độ hot là quá xứng đáng rồi.