Chương 42: Hết thuốc chữa

Vấn đề là sẽ thiếu về quy mô bao phủ và làm sao để mọi người bàn tán thật lâu, cái đó bộ phận truyền thông nhà cô đã nghĩ cả buổi để chuẩn bị cho việc đẩy bài một cách chính thống.

Thế nhưng trước cả tiến độ Khương Nguyệt Lam chuẩn bị và ngoài sức tưởng tượng của Thịnh Tử Quân, chỉ trong một tối, tin tức này lại nhẹ nhàng lên hot search top đầu, chiếm lĩnh các diễn đàn từ chuyên môn đến tin lá cải. Khó tin nhất là khi tất cả hiệu ứng đó đều không phải chiêu trò mà hoàn toàn là thật, nhưng cũng không tự nhiên mà có.

Đó là chủ tịch Lệ nhà chúng ta đã dùng tài khoản tích xanh của mình để lại một bình luận nhiều thâm ý:

“Tập đoàn lớn bây giờ cá nhỏ cũng không tha ha?”

Lệ Thính Tư không xuất hiện trước công chúng, cũng không xây dựng hình ảnh trên mạng xã hội, người bình thường không đi tìm hiểu cũng không biết anh là ai. Thế nhưng Lệ Thính Tư lại là siêu sao bí ẩn của giới thượng lưu, chỉ cần dùng cái tên thôi cũng có thể thay thế cả Phượng Nghê. Mà Phượng Nghê là gì? Người ta là siêu tập đoàn quốc tế đó.

Dấu răng của Lệ Thính Tư không tác động đến dư luận, nhưng lại khiến các ông chủ lớn, các chuyên gia kinh tế, nhà báo nổi tiếng và các nhân vật lớn từ đông tới tây giật mình. Để kéo quan hệ với anh, hoặc là bất ngờ vì vị đối tác như ẩn sĩ này bất ngờ xuống núi, nhiều người có danh tiếng lớn cũng để lại vài câu. Đến đây thì tới phiên giới báo chí bùng nổ, không ngừng lao vào phân tích mổ xẻ. Mà những nhân vật lớn kia vốn vì Lệ Thính Tư mà đến nên chắc chắn cũng đồng tình với anh, mà vừa hay công ty lên báo chỉ là công ty con, không phải đích danh Thịnh Thị, họ chỉ cần uyển chuyển dùng từ, nói với góc nhìn trung lập là không có vấn đề gì.

Chỉ cần có thế, báo chí sẽ tự suy già đoán non, nói lên phần chính mà Khương Nguyệt Lam sắp đặt.

Cô hiện tại thì đang rã rời say giấc chẳng biết chuyện gì, nhưng người trong công ty Khương Thị lại mắt tròn mắt dẹt thức đến sáng hóng những chuyển biến bất ngờ này. Dù họ mới là người đứng sau chuẩn bị tin tức, nhưng cũng không khỏi hứng thú phấn khích mà lót dép ngồi xem cánh nhà báo thêm thắt, sự việc sau khi được thổi phồng thật sự quá kí©h thí©ɧ, quá ly kỳ.

Còn Thịnh Tử Quân, hắn rũ mi che đi ánh mắt u ám nhìn tình hình lệch khỏi quỹ đạo. Sự tức giận của Thịnh thiếu thật ra đều đến từ câu bình luận có giọng điệu chế giễu kia của Lệ Thính Tư.

Tên kia chính là đang nói với hắn đây mà.

...

Lệ Thính Tư đã ngồi trên máy bay trước khi trời có vệt sáng đầu tiên.

Lúc anh đi người nào đó có thức giấc một chút, cô nhìn đồng hồ điện thoại xong liền ngủ tiếp, buồn ngủ tới nỗi không thèm nhìn anh, chứ đừng nói đến chào một tiếng lấy lòng.

Anh mở máy tính bảng gọi cho Trần Tú.

Thư ký Tú đau khổ mở mắt, anh phải làm việc thì người ta cũng phải ngủ chứ. Cậu bị bóc lột tới mức mới chợp mắt được một tiếng thôi đấy.

“Chủ tịch Lệ, anh có gì dạy bảo?”

“Chuyện tôi giao lúc tối đã xong chưa?”

Nhắc đến việc này, Trần Tú lại chợt đứng đắn hẳn lên:

“Anh! Chị dâu bị người ta ức hϊếp, anh không biết tên khốn kia xấu xí kinh tởm đến cỡ nào đâu! Em đã hack điện thoại tên khốn đó, hắn ta còn lưu lại cả video hại chị dâu nữa. Đây, gửi cho anh rồi đấy.”

“Là như thế này… Lại thế này…”

Trong lúc Lệ Thính Tư đang tua đi tua lại đoạn clip kia, Trần Tú không ngừng thay Khương Nguyệt Lam cường điệu hóa sự đáng thương uất ức của cô. Cậu không chịu được thứ rác rưởi này, Trần Tú đã xóa hết những bản ghi hình đáng khinh mà gã ta lưu lại khi làm hại những cô gái khác. Video thì dễ xóa nhưng cái giá phải trả của gã ta thì không thể xóa đi được, cậu phải xử lý cái tên cặn bã này.

Trái lại với sự phẫn nộ của Trần Tú, Lệ Thính Tư lại cười ra tiếng đầy thích thú:

“Ô, khi điên cuồng lên lại quyến rũ đến như vậy.”

Trần Tú không nhìn thấy anh lúc này, nhưng cậu lại cảm nhận được một cơn đau đầu dâng lên, toàn thân cũng tê buốt. Dù không bất ngờ nhưng cậu vẫn không hiểu nổi, tại sao trong hoàn cảnh này anh lại cho ra được thái độ như thế hả?

Lệ Thính Tư vẫn không thể ngừng cười, xuyên qua sóng vô tuyến đánh vào thần kinh Trần Tú, khiến biểu cảm của cậu dần dần suy sụp và trầm mặc. Anh vô cùng phấn khích nhìn cô gái máu bên sườn mặt chảy thành dòng nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo, đang bình tĩnh rút dao ra, nói với cô:

“Em đó, hết thuốc chữa rồi.”

Anh mới hết thuốc chữa đấy.

Trần Tú im lặng thở dài, lúc này cậu cũng đang xem lại đoạn băng, và đặc biệt chú ý vào Khương Nguyệt Lam. Lòng cậu liền rơi xuống một nhịp.

Cảm giác đang chạy dọc sống lưng Trần Tú cứ như cảm giác khi nhìn thấy Lệ Thính Tư nổi điên nhưng là phiên bản mềm mại hơn vậy.

Cứ tưởng đã tìm ra một liều thuốc cho anh. Có ngờ đâu cậu lại tìm được cũng là thuốc đấy, nhưng là thuốc kí©h thí©ɧ.

Dù có như vậy, Trần Tú vẫn không quên chuyện cần làm, giọng cậu lúc này đã trầm xuống, còn có sự xa lạ xen lẫn bất lực:

“Chủ tịch, giải quyết thế nào?”

Lệ Thính Tư trở lại trạng thái ung dung thường thấy, nhưng giọng điệu lại lạnh đi rất nhiều:

“Con sâu bọ kia chết chưa?”

Trần Tú trần thuật rõ ràng: “Vết thương không nguy hiểm đến tính mạng. Hiện gã đang nằm viện điều trị, đã ngồi dậy được rồi.”

Anh gật đầu:

“Vậy thì tốt, đừng để hắn chết nhẹ nhàng.”

...

Khương Nguyệt Lam - người đã vạch ra chiến lược lôi kéo dư luận - là người cuối cùng biết được chuyện tin tức này chỉ trong một đêm bùng nổ.

Cô khó hiểu mất mấy giây mới xử lý kịp thông tin. Lệ Thính Tư xuất quỷ nhập thần vậy mà cũng có nhiều tác dụng thật. Còn nữa, hành động công khai cà khịa Thịnh Tử Quân trước cả thế giới kia của anh khiến cô không khỏi hả hê.

Cũng nhờ câu nói tinh quái ấy mà chủ đề bàn luận càng sôi nổi đến đỉnh điểm. Kết quả đã vượt ngoài chỉ tiêu ban đầu của cô rất nhiều lần.

“Tiết kiệm được không ít đấy.” - Khương Nguyệt Lam tấm tắc cảm thán, tiền này, nhân lực, rồi thời gian... đó đều là những tài nguyên khan hiếm đối với cô.

Hiển Lạp Dư đi ngang vừa lúc bắt gặp nét bất ngờ trên mặt cô, anh lại không hiểu lòng người mà cắt ngang hứng thú hiếm hoi Khương Nguyệt Lam đang trải nghiệm:

“Hóng xong chưa? Xong rồi thì tới phòng họp đi.”

Cô chớp mắt, bây giờ đến bà chủ như cô bị nhân viên triệu tập rồi sao?

“Không phải bảo là chiều họp?”

“Hừ.” - Hiển Lạp Dư đẩy kính nghiêm khắc nhìn cô - “Chiến trường không cho ai thời gian.”

Khương Nguyệt Lam cầm lấy tách cà phê trên tay Lan Ý, uống một ngụm đầy, thẳng thắt lưng gật đầu:

“Đi thôi. Chúng ta bàn cách phản đòn.”

Phải công nhận, sự ngông cuồng của Lệ Thính Tư đã mang tới cho cô một chút cảm giác hứng thú chiến đấu mà trước giờ người chỉ lạnh nhạt làm việc phải làm như Khương Nguyệt Lam chưa từng có.