Chương 41: Mong chờ hay không mong chờ?

Đến tối Khương Nguyệt Lam vẫn còn ở công ty. Người tăng ca không chỉ có một mình cô, gần như toàn bộ nhân sự quan trọng đều ở lại.

Khi công ty nói rõ tình hình, chỉ trong một ngày đã có rất nhiều người không còn công việc, nếu không cố gắng hết sức, người tiếp theo mất việc sẽ là bọn họ.

Vậy mà trong tình huống căng thẳng như vậy, Lệ Thính Tư lại nhắn tin gọi cô tới chỗ anh.

Bình thường Khương Nguyệt Lam chỉ cần có mặt khi nào được gọi, dù sao anh cũng là người đặc biệt bận rộn.

Cô sờ sờ vết thương trên đầu, thở dài bảo Lan Ý đi báo cho mọi người tan làm về nhà. Chủ tịch Lệ triệu kiến, ai mà dám không đến chứ.

Khương Nguyệt Lam bắt taxi tới một căn biệt thự không quá xa công ty cô, đây không phải căn nhà trên đường số 6 lần trước.

“Gì đấy?”

Vừa thấy cô tới Lệ Thính Tư đã hỏi ngay về chiếc băng gạc chướng mắt trên đầu.

“Không cẩn thận va phải bình hoa.”

Khương Nguyệt Lam nửa thật nửa đùa đáp. Cô nhìn thấy anh đang ngồi sau bàn ăn đủ các món mới nhớ ra là mình chưa ăn gì cả ngày nay. Dạ dày lúc này mới sôi lên, đến chân cũng có hơi bủn rủn rồi.

“Còn không lại ngồi đi?”

Khương Nguyệt Lam đi tới ngồi xuống bên cạnh anh, mắt lướt quan bàn ăn một lượt. Sở dĩ trên bàn nhiều đồ ăn như thế là vì mỗi món đều được chuẩn bị hai phần, một để trước mặt cô và phần còn lại là làm riêng theo khẩu vị của anh.

Cô yên lặng gắp đồ ăn, động tác nhẹ nhàng ưu nhã nhưng tốc độ thì không hề chậm trễ. Khương Nguyệt Lam nhanh chóng ăn no, lại ngồi thừ người dùng súp, cả buổi đều im lặng chuyên chú, không nói một lời nào.

Anh cũng đã quen với việc cô yên tĩnh nên không bắt bẻ gì, hai người cứ như vậy ăn một bữa cơm tối không tiếng động.

Lệ Thính Tư không đói cũng chẳng vội như cô mà từ tốn dùng bữa, cô vừa xong thì anh cũng buông đũa.

Bước vào phòng tắm sau khi cô vừa dùng xong, ánh mắt tinh tường của Lệ Thính Tư vô tình dừng trước quần áo mà Khương Nguyệt Lam thay ra. Đây là lần đầu tiên trong đời làm cái việc như là lật quần áo bẩn ra xem, lại phát hiện dưới áo vest ngoài là chiếc sơ mi trắng có bên vai nhuộm đỏ một mảng lớn, mà mùi này anh càng không lạ gì.

Lúc Lệ Thính Tư thay đồ trở ra, Khương Nguyệt Lam đang ở trên giường tập trung suy nghĩ. Anh ngồi xuống bên cạnh cô cũng không có phản ứng gì, hoàn toàn đã lạc vào thế giới của riêng mình.

Đến khi Khương Nguyệt Lam quay đầu qua thì lại thấy anh đang xem gì đó từ chiếc máy tính để trên đùi.

“Anh còn làm việc à?”

Lệ Thính Tư không thèm nhìn cô, chứ chẳng phải vì cô không để ý tới anh sao.

“Xem chút tin tức buổi tối.”

“Ừa.”

“Không có gì định nói với tôi à?”

Khương Nguyệt Lam chớp chớp mắt, cô có gì cần phải khai báo với anh không?

“Hừm...” – Khương Nguyệt Lam ôm lấy tay Lệ Thính Tư, tựa vào vai anh – “Lần tới chúng ta gặp nhau là khi nào vậy?”

Cô muốn nắm bắt lịch trình của anh để tiện làm việc một chút. Nhưng mà không hiểu sao mỗi lần dựa vào người này Khương Nguyệt Lam lại bắt đầu cảm nhận được cơ thể mệt mỏi. Vì thế, cô chỉ định thân mật với anh một chút để tạo thiện cảm, lại không có sức nhấc người ra.

“Em đang mong chờ hay là không mong chờ?” – Lệ Thính Tư kéo cằm cô hướng về phía mình, tinh quái hỏi.

Cô làm sao mà dám thành thật đây, nhưng nói dối lộ liễu quá thì chắc chắn làm anh mất hứng. Chủ tịch Lệ toàn thích hỏi mấy câu khó đáp, tâm tư của cô anh cũng đọc sạch rồi, qua mặt kiểu gì được chứ.

“Nếu anh muốn em mong chờ, vậy thì em sẽ mong chờ. Nếu anh muốn em không, vậy thì em sẽ giả vờ không.”

Khương Nguyệt Lam kéo khóe môi, muốn cười mê hoặc với anh, nhưng choáng váng bất ngờ ập tới biến nụ cười của cô trở thành hé môi yếu ớt.

Lệ Thính Tư nhướng đuôi mắt: “Hừ, cũng biết ăn nói đấy.”

Anh gập máy tính đang hiện tin tức của Khương Thị lại để lên bàn, kéo cơ thể mềm mại có mùi sữa tắm của cô tới hôn sâu.

Khi bị lôi vào trong chăn, Khương Nguyệt Lam đã sẵn sàng tâm lý, nhưng cô đợi một hồi cũng chỉ tới đoạn bị anh ôm ấp.

Bước tiếp theo đâu?

“Ngủ thôi sao?” – Nếu chỉ muốn vậy thì anh còn gọi tôi tới làm gì chứ?

Lệ Thính Tư nói bằng giọng buồn ngủ: “Cuối tuần mới tìm em nữa, làm gối ôm một chút em cũng bất mãn?”

Tâm tình cô liền tốt lên không ít: “Rất vui được làm gối ôm cho chủ tịch Lệ.”

...

Thịnh Tử Quân ngồi trong thư phòng trầm lặng nhìn tin tức.

Hắn sau khi biết Khương Nguyệt Lam gặp nguy hiểm, cảm thấy cô bị như vậy cũng xem như phải trả giá rồi.

Thịnh Tử Quân đã không định thật sự đuổi cùng gϊếŧ tận cô nên đã phong tỏa giới báo chí chuyện tranh chấp này. Dù sao cũng là hắn dùng thủ đoạn chèn ép người ta, bị cô mắng như thế càng không có tâm trạng hưởng thụ thành quả.

Chỉ cần cô tới xuống nước thương lượng và hứa biến mất khỏi cuộc sống của hắn, Thịnh Tử Quân cũng sẽ nể tình quen biết nhiều năm mà chấm dứt ân oán.

Thế nhưng Khương Nguyệt Lam không biết đang nghĩ gì, lại tự mình tung ra tin này.

Hắn quan sát một hồi cũng đoán được ý đồ tranh thủ sự thương hại của cô.

“Hừ. Ngu ngốc.”

Cô ta làm vậy chỉ càng chết nhanh hơn mà thôi.

Nếu Khương Nguyệt Lam làm vậy là ngu ngốc thì cô đã ngu ngốc một cách rất chỉn chu.

Bài báo kia ngôn từ hoàn toàn trung lập, lấy phân tích hướng góc nhìn dư luận, dẫn chứng các sự kiện tương tự của những công ty lớn trong lịch sử từng làm vậy lôi kéo sự chú ý.

Trang đăng bài cũng là một số trang kiến thức kinh tế, luật nhưng có người dùng đa dạng và không quá chuyên sâu, vừa có được uy tín lại có tương tác. Cô cũng không thuê người đăng bài, không spam, không mua tương tác ảo.

Cuối cùng, chính vì sự minh bạch nhưng ly kỳ này, tạo ra một độ tin cậy và sự quan tâm nhất định.