Chương 40: Mang theo vết thương đến cuộc họp

Cuối cùng Khương Nguyệt Lam cũng không ngất, cô bắt được xe đến bệnh viện xét nghiệm một lượt và khâu lại vết thương.

Ba tiếng sau cô lại trở về công ty, vừa bước vào đã phát hiện ra một bầu không khí trầm mặc khác thường.

“Tổng giám đốc, chị bị sao vậy?” - Lan Ý vừa thấy cô liền lo lắng thốt lên.

Mọi người đang ở phòng họp đợi cô, vẻ mặt đều không tốt, nhìn thấy vệt máu trên áo và băng gạc trên trán cô càng hoảng hốt.

“Không sao. Có chuyện gì rồi?”

Cô chỉ đến trễ hơn nửa tiếng thôi, không thể khiến mọi người trông nghiêm trọng như thế được.

Hiển Lạp Dư đặt tài liệu lên bàn và báo một tiếng:

“Chúng ta bị kiện.”

Anh chỉ vừa mới đến hai ngày, hiện đang đảm nhận vị trí nồng cốt trong công ty. Nhưng khác với sự nghi ngờ mọi người dành cho Khương Nguyệt Lam, không có ai ý kiến gì với Hiển Lạp Dư mà ngược lại còn mừng vì sự có mặt của anh.

Đây chính là khoảng cách giữa người với người.

“Ai?” – Khương Nguyệt Lam nhíu mày cầm văn bản lên xem.

Sắc mặt Hiển Lạp Dư không tốt chút nào.

“Công ty con thuộc tập đoàn Thịnh Thị. Kiện chúng ta đạo nhái công nghệ chế tạo của họ.”

Những người khác cũng tiếng lớn tiếng nhỏ nói thêm cho cô biết tình hình. Người ngồi trong phòng họp đều giữ vai trò quan trọng trong công ty, cũng hiểu chuyện này ảnh hưởng lớn đến chừng nào.

“Rõ ràng đây là kỹ thuật sản xuất bao nhiêu năm nay của chúng ta!”

“Họ lợi dụng chút tương đồng và sức ảnh hưởng đi vu khống công ty mình.”

“Vô lý đến vậy cũng được sao?”

“Chiêu trò.” – Khương Nguyệt Lam khinh thường ném tài liệu lại trên bàn. Hiển Lạp Dư cũng nhìn ra nên gật đầu đồng ý.

Một vài người lên tiếng: “Cứ tiến hành điều tra thì chúng ta cũng thắng kiện thôi.”

Có người nhiều kinh nghiệm hơn, thở dài:

“Trong thời gian tranh chấp, chúng ta không thể sử dụng công nghệ được. Đợi tới lúc thắng kiện thì chắc cũng phá sản luôn rồi.”

Công ty chỉ có mỗi kỹ thuật này thôi, vì trên thị trường nổi trội về chất lượng nên mới có thể tồn tại đến hôm nay.

Những công ty lớn có thể loại bỏ đối thủ còn non yếu bằng cách tranh chấp bản quyền này.

“Chuyện nguồn cung và đầu ra còn chưa biết làm sao, thêm việc này nữa chúng ta chết chắc rồi!”

Một câu nói không thể chối cãi khiến cuộc họp càng trở nên loạn hơn.

Khương Nguyệt Lam chống hai tay lên bàn: “Đừng rối. Chúng ta sẽ giải quyết từng chuyện.”

“Làm sao mà được chứ. Không đắc tội với tập đoàn lớn còn khó bươn chải, huống chi hiện tại công ty mình bị giới doanh nghiệp cô lập rồi.”

Khương Nguyệt Lam khẽ mím môi, Khương Thị thật sự đang bị ép đến đường cùng. Nếu lúc trước cô chấp nhận đề nghị của Lệ Thính Tư, để công ty nhận được sự che chở của Phượng Nghê, có lẽ sẽ không đến tình cảnh này.

Cái giá cho sự tự do lớn quá. Nhưng cô không hối hận.

“Anh có ý kiến gì không?” – Khương Nguyệt Lam nhìn sang Hiển Lạp Dư.

“Cách tốt nhất trong tình hình hiện tại là thương lượng để yêu cầu bên kia rút đơn kiện. Em làm được không?”

Khương Nguyệt Lam ngay lập tức bác bỏ:

“Không được. Không có khả năng.”

Đi cầu xin Thịnh Tử Quân sao? Đừng quên hắn ta chính là nguyên nhân cô có mặt ở đây và gây dựng Khương Thị.

Càng chẳng cần nói tới hắn ta sẽ không tha cho cô dễ như vậy.

Nếu Thịnh Tử Quân không nhất định dìm chết cô cho bằng được, có lẽ Khương Nguyệt Lam cũng không phải đi đến con đường này – điên cuồng cắn trả.

Cuộc họp rơi vào trầm mặc, mọi người đều hoang mang với suy nghĩ rằng bọn họ chết chắc rồi.

Nhưng nếu cứ để mặc mọi người rời đi trong bế tắc, cô biết mọi chuyện sẽ càng tệ hơn.

“Thật ra cũng còn cách.”

“Sao?” – Dù không có cơ sở để tin tưởng vào tương lai, nhưng một câu kia cũng đã vực dậy nhiều tia hy vọng.

Khương Nguyệt Lam ngồi xuống bình tĩnh nói:

“Sau khi tôi lên kế hoạch chi tiết sẽ bàn kỹ với mọi người. Trước mắt công ty cũng không tiếp tục sản xuất gì được, chúng ta cứ công bố chuyện bị kiện với báo chí đi.”

Truyền thông sớm muộn cũng sẽ đăng tin về chuyện này, tới lúc đó sẽ chỉ là một mẫu tin bên lề, và Khương Thị không có tội cũng thành có tội. Chi bằng giành cơ hội mở miệng trước, nói theo chiều hướng tốt cho bên mình. Nếu không có được sự ủng hộ nào của thương giới, cô phải tìm kiếm sự đồng tình từ thị trường thôi.

“Nhưng như vậy tất cả nhân viên đều sẽ hoảng loạn.”

Cô gật đầu: “Ừ, cần cắt giảm nhân sự đến tối thiểu. Đồng thời, hướng sự chú ý của dư luận vào chuyện tranh chấp này.”

“Sau đó thì sao?” – Một người có thâm niên hỏi vào trọng tâm.

“Cuộc họp chiều mai sẽ bàn tới, khi đó tôi sẽ lên kế hoạch rõ ràng để dễ hình dung hơn. Các quản lý hãy trấn an nhân viên nồng cốt, giữ lại những nhân lực có trình độ và trả lương đầy đủ cho họ. Nếu có thể thì mọi người hãy tư vấn cho công nhân các xưởng hướng tìm công việc mới.” – Khương Nguyệt Lam đi tới bảng viết ra nội dung phân công.

“Trước mắt thông báo trong công ty. Còn người của phòng truyền thông ba mươi phút sau làm việc riêng với tôi.”

”Cuộc họp hôm nay kết thúc, thực hiện những điều trên đây khẩn trương vào. Giải tán.”

Mọi người rời khỏi phòng họp, Hiển Lạp Dư đi ra cuối cùng, còn nhìn cô:

“Em chưa nghĩ ra cách đúng không?”

Khương Nguyệt Lam miễn cưỡng gật đầu. Đúng vậy, cô chưa có biện pháp, trước mắt chỉ là trấn an tinh thần mọi người và trì hoãn thêm chút thời gian thôi.

Đây là bài toán khó mà.