Mẹ kế nhớ tới cô nói đã báo cảnh sát, liền thay đổi thái độ.
“Cái này... Chúng ta dù sao cũng là người nhà. Nếu không phải đến đường cùng thì cũng không làm như thế đâu. Nguyệt Lam, con đừng truy cứu có được không?”
Nhìn tới ông chủ Vương đang bị thương nặng bên kia, bà ta như nghĩ ra điều gì:
“Hơn nữa, nếu ông chủ Vương có chuyện gì, con cũng bị liên quan mà đúng không?”
“Đúng đó Nguyệt Lam, bỏ dao xuống, chúng ta đưa ông ta đi cấp cứu trước đi, đừng để xảy ra án mạng.” – Khương Lâm Thành cũng nói vào một câu.
“Ông ta chết thì xã hội bớt đi một con sâu bọ. Càng tốt chứ sao.”
Khương Nguyệt Lam không hề lo lắng, giơ điện thoại trong tay:
“Con chỉ tự vệ chính đáng, lại đang trong tinh thần hoảng loạn, còn là một công dân tốt. Nếu tìm một luật sư giỏi, có khi còn không phải ngồi tù đâu.”
Cô lại chuyển ánh nhìn về phía bọn họ:
“Hai người nghĩ sao về tội mua bán da^ʍ, bắt cóc và buôn người?”
“Sao có thể nghiêm trọng như vậy chứ!” – Mẹ kế toát mồ hôi, bà ta không còn đứng vững được nữa.
“Lên phường thử là biết ngay mà.”
Khương Lâm Thành cũng choáng váng, ông ta tin đứa con gái này có thể làm được như cô nói, thậm chí những chuyện kinh khủng hơn. Chẳng phải ông chủ Vương đang thoi thóp kia là minh chứng sống sao.
“Nguyệt Lam, dù sao nhà ta cũng nuôi con bao nhiêu năm nay, con đừng truy cứu được không?”
“Con còn phải suy nghĩ thêm, cha à.” – Khương Nguyệt Lam thu dao bấm lại, nhìn chằm chằm Khương Lâm Thành, rồi lại quay sang mẹ kế ra lệnh – “Dì, lại đây.”
Dù không muốn, nhưng rõ ràng Khương Nguyệt Lam hôm nay quá đáng sợ, cô còn đang nắm số phận họ trong tay, bà ta không dám chọc vào, nên chậm chạp đi tới.
“Xử lý vết thương cho tôi. Nhớ đeo bao tay vào.”
Thấy mẹ kế vẫn đứng đó, cô nghiêng đầu nhìn bà ta: “Không làm?”
“Không phải không phải! Dì đi lấy thuốc ngay đây.”
“Nếu cảnh sát tới mà thấy tôi cũng nằm bất tỉnh, thì ông chủ Vương đều do các người chịu trách nhiệm rồi.” – Cô lơ đễnh nói thêm một câu, để tránh cho bà ta lại ngu ngốc tự tìm đường chết.
Thế là, bầu không khí yên lặng đến khủng bố bao trùm phòng khách nhà họ Khương.
Khương Nguyệt Lam ung dung để cho mẹ kế đang run rẩy tay chân băng bó vết thương. Vương Đằng đã ngất đi vì mất máu quá nhiều. Khương Lâm Thành sợ có án mạng nên muốn đưa gã ta đi bệnh viện, nhưng Khương Nguyệt Lam lại không hề dao động, còn bảo phải sau khi vết thương của cô được xử lý đã.
Mẹ kế dán miếng băng cuối cùng mới dám thở ra, sốt ruột nhìn cô.
“Xong... Xong rồi.”
Khương Nguyệt Lam gật đầu, bà ta liền lui ra thật xa. Trong cuộc đời mình, bà ta chưa bao giờ cảm thấy kinh sợ một đứa con gái đến như vậy. Cô ta đâm Vương Đằng ra nông nổi này, vậy mà cũng không sợ gã ta mất mạng, vết thương trên đầu sâu như thế, mà vẫn bình tĩnh như không.
Bà ta đứng gần cô, thật sự sợ mình làm không cẩn thận, sẽ bị con dao đầy máu kia xiên cho một nhát.
“Tha cho các người cũng được. Nhưng có một điều kiện.”
Cô phải đem những người này, một lần giải quyết triệt để cho xong, chuyện như hôm nay không nên xảy ra thêm lần nữa. Mà những khả năng bọn họ tới quấy nhiễu cô trong tương lai lại càng phải loại bỏ.
“Con muốn gì?”
“Như ông đã nói, chúng ta từ nay về sau không còn bất kỳ liên hệ hay nợ nần nào nữa. Nên đừng nhắc về công dưỡng dục, vì các người cũng vì lợi ích mà tôi mang lại không phải sao.”
“Được.” – Lời này là Khương Lâm Thành nói, không hề có một chút do dự nào.
Khương Nguyệt Lam nhếch khóe môi.
“Còn nữa. Hai người không bao giờ được xuất hiện ở thành phố Ngân nữa. Khi dọn đi, đừng động vào bất kỳ thứ gì của mẹ tôi để lại.”
Mẹ kế nghe đến đây liền phản ứng:
“Cái gì? Rồi ta với cha con biết sống làm sao chứ?”
Khương Nguyệt Lam đứng dậy cầm lấy áo vest và điện thoại của mình, cũng ném chiếc điện thoại dơ bẩn kia xuống sàn.
“Nếu không thích, bà có thể vào tù ăn cơm nhà nước.”
“...Được rồi.” – Khương Lâm Thành không còn lựa chọn, buộc phải chấp nhận điều kiện của cô.
“Tôi cho các người ba ngày. Sau đó đừng để tôi thấy mặt thêm lần nào.”
Khương Nguyệt Lam mặc lại áo, bước ra cửa.
“Vậy cảnh sát tới chúng tôi phải làm sao?” – Mẹ kế thấy cô rời đi, trong khi Vương Đằng không rõ sống chết vẫn đang ở đây, bà ta không yên lòng được.
“Nếu bà muốn gặp, có thể từ từ đợi. Trước đó thì nhớ xử lý tên kia cho tốt.”
Vết thương vẫn không ngừng thấm máu ra băng gạc, đầu óc cô cũng choáng váng chực như không biết lúc nào sẽ ngất.
Khương Nguyệt Lam đang đi ra đường lớn bắt xe tới bệnh viện xem một chút, điện thoại bỗng reo lên.
Giọng nói mà cô sẽ không bao giờ quên cho đến khi băm vằm kẻ đó ra vang lên trong điện thoại:
“Nếm chút khổ rồi, sau này cô nên ngoan ngoãn một chút. Đừng nghĩ rằng tôi nể mặt bà nội, có thể tha cho cô nhiều lần.”
Cô đè từng chữ:
“Thịnh Tử Quân! Lại là anh. Tôi tự hỏi là ai xúi giục bọn họ, hóa ra anh chẳng có trò nào mới mẻ cả.”
Khương Nguyệt Lam gằn giọng với hắn xong, cũng không hiểu tại sao mình phải tức giận như thế. Thịnh Tử Quân làm ra chuyện như này cũng đâu phải lần đầu, cô lẽ ra phải đoán được rồi chứ.
Vì cô liên tục cau mày, vết thương vốn vẫn chưa hết chảy máu lại nứt toạc ra, chất lỏng màu đỏ làm ướt đẫm băng gạc.
Thịnh Tử Quân bên đầu kia cũng sầm mặt, dường như phát hiện cô có chỗ không đúng.
“Cô đang ở đâu?”
Khương Nguyệt Lam dừng lại, chống vào thân cây ngăn mình ngã xuống, cô im lặng một chút lấy hơi.
“Anh khiến tôi mỗi lần nghĩ tới chuyện mình đã từng yêu anh đều cảm thấy ghê tởm muốn chết.”
“Cô nói gì? Nói lại một lần nữa xem.”
“Tôi nói, anh khiến tôi thật ghê tởm!” – Khương Nguyệt Lam lần nữa nghiến đầu lưỡi buộc mình tỉnh táo để mắng hắn.
Thịnh Tử Quân nghiến răng, còn chưa kịp chất vấn thêm thì điện thoại của Khương Nguyệt Lam đã tắt ngang.
Hắn nhìn chằm chằm điện thoại hồi lâu, đánh giá lại biểu hiện của Khương Nguyệt Lam.
Giọng nói kiềm nén nhưng đầy phẫn hận kia khiến hắn có thể hình dung ra ánh mắt cô lúc ấy mãnh liệt ra sao.
Rõ ràng Thịnh Tử Quân ra lệnh dạy dỗ cô trên thương trường, nhưng qua thái độ của Khương Nguyệt Lam thì có vẻ không phải như thế.
Không nén được thắc mắc, hắn liền gọi điện cho trợ lý thân cận.
“Tôi muốn biết Khương Nguyệt Lam đã gặp chuyện gì, điều tra cô ta đi.”