Chương 38: Các người đã lãng phí cơ hội

“La lớn lên, anh đây càng thích.”

Khương Nguyệt Lam tận lực tránh né động chạm, đến khi gã đã sắp đυ.ng vào người cô, bỗng nhiên một cơn đau xé thịt từ bắp tay truyền đến.

“A! Con khốn!”

Vương Đằng bị đạp một cú ngã ra sàn, con dao cắm vào thịt bị cô lạnh lùng rút ra làm gã lại hét lên một tiếng đau đớn.

“Mày? Từ khi nào? Dám đâm tao hả? Mày tới số rồi!”

Gã ta lúc này đã hoàn hồn lại, liền vơ lấy bình hoa hùng hổ lao thẳng tới chỗ cô. Khương Nguyệt Lam nhận ra, vội tránh, nhưng thuốc vẫn còn làm cô choáng váng đứng không vững.

“Choang!”

Tiếng thủy tinh vỡ rơi trên sàn, Khương Nguyệt Lam vẫn đứng yên như cũn, lần nữa rút con dao cắm trong bụng Vương Đằng ra.

Lần này gã không còn gượng dậy nổi nữa, đổ sầm xuống đất, điên tiết nhìn cô. Vết thương quá sâu tuy không trúng chỗ hiểm nhưng khiến gã còn chẳng được nhấc tay.

Khương Nguyệt Lam cài lại nút áo, đá gã lăn ra xa.

Vương Đằng hoảng hốt trừng mắt nhìn cô, nếu không phải có máu chảy từ trên trán Khương Nguyệt Lam, gã đã thật sự cho rằng mình gặp ma rồi.

Trên trán cô có một vết thương do bình hoa đập trúng, máu từ từ chảy xuống thành dòng, đặt cùng ánh mắt lạnh lùng kia, có chút quỷ dị dọa người.

Một cơn sợ hãi từ trong bản năng của gã trào lên, Vương Đằng lúc này không còn chút hưng phấn hay hống hách nào. Một tay gã giữ miệng vết thương đang không ngừng chảy máu, một tay chống đỡ cơ thể gượng dậy, hòa hoãn nói:

“Tôi có tiền, tôi sẽ đưa các người tiền như đã hứa! Chúng ta coi như chưa có chuyện gì nha…”

Khương Nguyệt Lam không lau vết thương, chất lỏng màu đỏ cứ chầm chậm chảy xuống bên sườn mặt, lẩm bẩm một tiếng:

“Sâu bọ.”

Chất giọng trầm ấm mê người của cô khi hạ thấp xuống lại lạnh tanh không cảm xúc.

Thần kinh Vương Đằng dựng đứng. Trước đây gã đã từng vô tình nhìn thấy Lệ Thính Tư đang tra tấn người khác, lúc đấy cũng không áp lực như bây giờ. Có lẽ bởi vì lúc này chính gã đang là người được trải nghiệm.

Nhưng hiện tại, nói cô ả này là người của Lệ Thính Tư, gã đã tin rồi. Sự khủng bố mà bọn họ mang tới rất giống nhau.

Khương Nguyệt Lam đạp trên giày cao gót, đi đến bên góc tủ, lấy ra chiếc điện thoại của Vương Đằng.

“Cảnh quay đẹp lắm ông chủ Vương. Trong điện thoại của ông cũng có nhiều phim ảnh đặc sắc quá.”

Vương Đằng xanh mặt, những thứ trong đó có thể tiễn gã đi tù gục xương. Gã đã quá chủ quan, cho rằng cô bất tỉnh lại bị trói, nên điện thoại quần áo cứ ném bên ngoài.

Khương Nguyệt Lam dùng dây thừng trói Vương Đằng lại, sau đó ngồi trên giường vắt chéo chân gửi dữ liệu đi.

“Làm sao mà mày tự cởi trói được? Còn có cả dao?”

Ông chủ Vương khổ sở nhìn hành động của cô, biết mình không xong rồi, nhưng vẫn không lý giải được bằng cách nào cô ta có thể xoay chuyển nhanh như thế.

“Muốn biết?”

Lúc tỉnh dậy, Khương Nguyệt Lam đã dùng cạnh bàn làm rơi dao bấm vẫn luôn giấu trong đùi. Cô dùng nó cắt dây trói, lấy điện thoại của Vương Đằng để quay lại cảnh gã “cưỡиɠ ɧϊếp” mình, rồi trở lại giả như chưa có chuyện gì chờ con mồi cắn câu.

Gã đau đến hụt hơi, khó nhọc gật đầu.

“Nhưng tôi cứ muốn cho ông chết không nhắm mắt hơn.”

“Đừng làm hại tôi! Chúng ta có gì từ từ nói, tôi sẽ bồi thường cho cô! Là tôi sai rồi, xin cô hãy tha cho tôi lần này.”

Vương Đằng nhìn thấy bộ dạng đáng sợ này của Khương Nguyệt Lam, liền rối rít xin tha.

Chết tiệt thật, lần này gã đã gặp phải một đứa điên rồi! Đừng nói đến sĩ diện, gã không thể đùa với mạng sống của mình được.

Cô bật tắt con dao bấm trên tay, phát ra thứ âm thanh khiến thần kinh tê buốc, mỉm cười:

“Đáng tiếc, các người đã lãng phí cơ hội rồi.”

Khương Nguyệt Lam dùng dao cạy cửa, chậm rãi đi xuống lầu.

Khương Lâm Thành và mẹ kế đang ngồi chờ Vương Đằng trở ra đưa tiền dưới phòng khách.

Nghe tiếng bước chân, bọn họ liền nhìn lên, chỉ thấy một cô gái bên sườn mặt đang chảy máu, một tay cầm dao, một tay nắm đầu Vương Đằng máu me bê bết lôi xuống cầu thang.

“Cha, dì! Lâu ngày không gặp, có chút quà cho hai người.” – Thuận theo lời nói, cô ném gã đàn ông lăn xuống cầu thang.

Gã ta đau đến không còn sức chống cự, chỉ có thể nằm bất động rên la.

“Mày... Mày định làm gì?”

Mẹ kế hoảng sợ lui về phía sau, run rẩy nhìn con dao trong tay Khương Nguyệt Lam.

“Con điên rồi sao? Đang làm gì thế hả? Bỏ dao xuống.”

Khương Lâm Thành cũng bị dọa, đứng dậy khuyên giải.

“Người đâu, mau bắt con điên này lại! Nó định gϊếŧ người kìa.” – Mẹ kế nhớ ra những người bà ta thuê tới khống chế cô vẫn còn ở đây, liền lấy lại tự tin.

Ba bốn người đàn ông cao lớn đi vào xông tới chỗ Khương Nguyệt Lam, thấy cô có dao trong tay, lại có máu trên người, cũng e dè không ít.

Khương Nguyệt Lam bình tĩnh dựa vào cầu thang, bật dao ra chỉa về phía trước, một tay khác lại lôi điện thoại từ trong túi.

“Tôi báo cảnh sát rồi. Vài phút nữa là họ tới. Các người tính sao đây? Chạy hay ở lại đợi?”

Đám người nghe tới cảnh sát, không muốn chuốc thêm phiền phức, dù sao tiền cũng đã nhận rồi, thế là liền rời khỏi nhà họ Khương.

“Các người! Cái bọn hèn nhát kia!”

Mẹ kế trơ mắt nhìn bọn họ đi khỏi, tình thế bây giờ liền nghiêng về người đang cầm vũ khí – Khương Nguyệt Lam.

Cô đi tới ngồi xuống ghế sofa đơn, bắt chéo chân nhìn họ, hai người kia không tự giác liền lui ra xa một chút.

“Hai người có biết hành vi này là phạm pháp không?”