Là một người từng có kinh nghiệm, cô biết ngay mình đang trong hoàn cảnh gì.
Khương Nguyệt Lam phản kháng không lại, cô chỉ có thể tận lực nín thở và gục xuống thật nhanh, sau đó cắn mạnh đầu lưỡi, dù vậy vẫn ngấm thuốc.
Có lẽ vì hàm răng vẫn cắn chặt và ý thức được nguy hiểm đã giúp cô sớm tỉnh lại hơn bình thường.
Chỉ có điều thật đáng giận khi đây chính là căn phòng của cô. Sống ở nơi này lâu như vậy, thế mà dù là yên bình giả tạo trước đây, hay trong tình cảnh như hiện tại, từng ngóc ngách trong căn nhà này với cô vẫn đều luôn xa lạ.
Mà đối tượng sắp bước ra từ nhà tắm róc rách tiếng nước kia chắc chắn cũng không phải Lệ Thính Tư.
Cho nên, cô sẽ không để chuyện ngày hôm đó xảy ra trên người mình lần nữa.
Khương Nguyệt Lam nghiến đầu lưỡi buộc bản thân tỉnh táo lại, hai tay đã bị trói chặt. Cô ngồi dậy đi đến xoay tay nắm cửa, dĩ nhiên là đã khóa trái rồi.
Bên ngoài có tiếng xì xầm tranh cãi, Khương Nguyệt Lam ghé tai vào cửa nghe ngóng.
“Bà làm cái gì vậy? Điên rồi sao? Chẳng phải nói là gọi Nguyệt Lam về ăn cơm rồi khuyên nhủ, sẵn giới thiệu ông chủ Vương cho nó à? Bà đã làm gì vậy hả?”
“Tôi chỉ đang đẩy nhanh tiến độ cho hai người thôi, ông chủ Vương cũng đang gấp, làm gì có thời gian tán tỉnh linh tinh chứ. Ông cũng thấy rồi đó, nhà họ Thịnh cắt đứt với chúng ta thực rồi, chúng ta tới đó còn bị người làm của bọn họ đuổi ra, không còn mong chờ Tử Quân được nữa đâu. Nếu không phải chúng ta được giới thiệu ông chủ Vương, mà ông ta vừa thấy ảnh Nguyệt Lam đã ưng thì ông còn cơ hội nào để làm lại từ đầu nữa?”
Mẹ kế của Khương Nguyệt Lam nói một lúc, khí thế của Khương Lâm Thành dần yếu đi, ông ta vẫn nuốt không trôi chuyện bị nhà họ Thịnh thẳng thừng đuổi đi. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại vẫn còn chút do dự:
“Nhưng mà Nguyệt Lam chắc chắn không đồng ý đâu. Dù sao nó cũng là con gái của tôi, bà không thể làm như thế được!”
Người phụ nữ kia nghe vậy cau mày, nâng cao chất giọng chua chát:
“Ông quên rằng chính nó đã hại nhà này phá sản, ông còn bị người ta uy hϊếp đẩy vào tù nếu không giao công ty ra à? Ngay cả căn nhà này cũng đã đem ra cầm cố để trả nợ rồi, nếu không có tiền của chủ tịch Vương, chúng ta có khi phải ra đường ở đấy!”
Khương Lâm Thành nghe tới đây vừa kinh ngạc vừa tức giận:
“Cái gì? Chẳng phải bọn họ nói giao lại công ty là tôi thoát khỏi can hệ rồi sao? Bà trả nợ gì mà phải cầm cả căn biệt thự này? Tại sao tôi lại không biết gì?”
Bà ta nhăn mặt ấp úng:
“Ờ thì… tôi muốn kiếm chút tiền để chúng ta thoát khỏi cảnh này. Nhưng mà gặp phải bọn lừa đảo, bọn khốn đó trốn đi mất rồi.”
Khương Lâm Thành tức đến nghẹn, nghiến răng quát:
“Cái người đàn bà ngu ngốc này! Một đứa con không nghe lời phá hủy sự nghiệp tôi đã đành, giờ còn thêm bà nữa, đúng là nghiệt chướng mà.”
Mẹ kế bị mắng cũng rất không cam tâm, nhưng vì chuyện quan trọng hơn nên bà ta nhịn mà xuống nước hòa giải. Dù sao vì tiền của Thịnh gia, bà ta còn có thể làm mẹ hiền của con nhỏ kia gần hai mươi năm cơ mà, nhịn người đàn ông này mấy câu cũng không chết được.
“Tôi biết tôi sai rồi, giờ tôi đang tìm cách sửa chữa đây. Với lại Nguyệt Lam cũng đâu phải đứa con gái sạch sẽ gì, ngủ với bao nhiêu người, còn lưu lại hình ảnh, đối với nó chuyện này cũng có lạ gì đâu.”
Lời lẽ cay độc đầy nhục mạ như vậy thế mà chẳng những khiến cho Khương Lâm Thành đuối lý trước người vợ sau, còn khiến cho ông xuôi theo hành động của bà ta, ngầm chấp thuận.
Khương Nguyệt Lam tựa trán trên cánh cửa nghe hết toàn bộ, cô chớp mắt một cái, nhếch khóe môi cười nhạo, đến một cảm xúc cũng không buồn nặn ra.
Nhìn mình từ trên xuống dưới, vẫn là áo sơ mi ôm sát và chân váy công sở như cũ, chỉ có áo vest ngoài và điện thoại đã không còn. Cô quan sát xung quanh một lượt, đi đến bên chiếc bàn gần tủ quần áo.
Tiếng nước trong nhà tắm đã dừng lại. Chưa được một phút sau, người đàn ông có thân hình to lớn và gương mặt xấu xí bước ra, gả chính là ông chủ Vương, tên là Vương Đằng.
Nhìn thấy Khương Nguyệt Lam đã tỉnh lại, hai tay bị khống chế bắt chéo ra sau nhưng lại bình tĩnh ngồi ở một góc giường nhìn mình chằm chằm, gã bị dọa cho giật thót, suýt nữa trượt chân.
“Ha, tôi đẹp đến ông đứng không vững luôn sao?”
Vương Đằng nhìn lại cũng phải thầm công nhận, không chỉ gương mặt, mà cả giọng nói lẫn cơ thể đều giống như yêu nữ xuất thế mê hoặc thế nhân. L*иg ngực ông ta đập thình thịch không giữ được bình tĩnh.
Từ khi đổi hình tượng để câu dẫn Lệ Thính Tư, đến chính Khương Nguyệt Lam cũng không bình tĩnh nổi mỗi khi soi mình trong gương nữa là. Tại sao trước đây không phát hiện ra điều này nhỉ?
Ông chủ Vương gấp gáp tiến lại:
“Mỹ nữ, em sẵn sàng rồi đúng không? Anh tới đây!”
Khương Nguyệt Lam nheo mắt:
“Ông chủ Vương, từ từ đã. Ông chắc chắn chưa? Tôi là người của Lệ Thính Tư.”
Vương Đằng trố mắt, theo phản xạ tự nhiên nghe đến cái tên đó liền hoảng hốt: “Lệ Thính Tư nào?”
“Chủ tịch Phượng Nghê, Lệ Thính Tư.”
Gã ta định thần lại, liền ngửa mặt cười lớn:
“Ha ha ha! Cô em biết đùa thật đấy. Nếu cưng mà là người của vị đó, làm gì còn lành lặn như vầy.”
Thấy không có tác dụng, Khương Nguyệt Lam thay đổi phương án đàm phán:
“Tôi không đồng ý, nếu ông cứ tiếp tục thì sẽ phạm tội cưỡиɠ ɧϊếp đó.”
Ông chủ Vương càng cười lớn hơn:
“Ha ha há há há! Em dám báo không? Người sắp xếp là ba mẹ em đó, vô tù phải là bọn họ cơ!”
Gã bước tới, áp sát gương mặt dữ tợn và nắm lấy cằm cô, đê tiện đe dọa:
“Với lại, nếu cô em muốn cho tất cả mọi người biết chúng ta vui vẻ như thế nào, thì cứ việc.”
Gã không sợ, đối phó với các cô gái như cô chẳng có gì phải lo cả. Nhục nhã bọn họ xong, lưu lại hình ảnh, sau đó hăm dọa một chút thì chẳng dám ho he gì nữa. Cho dù cô ta có báo cảnh sát, gã cũng chỉ cần dàn xếp một chút là xong.
Vương Đằng nói xong thì mạnh tay đẩy cô một cái, sấn tới. Khương Nguyệt Lam liền vùng vẫy kháng cự, không ngừng la hét đạp gã ra.
“Khà khà khà, người đẹp, bây giờ mới biết la sao? La lớn lên, anh đây càng thích.”