Thịnh Tử Quân đến nhà Kiều Mẫn Mẫn, cửa phòng vừa mở, một cơ thể yểu điệu liền ngã vào lòng hắn.
“Không khỏe sao?” – Hắn cười lạnh – “Vậy thì đến bệnh viện, tốt nhất khám cho ra bệnh.”
Kiều Mẫn Mẫn chột dạ một chút, nhưng nhanh chóng chuyển sang lôi kéo hắn:
“Anh Tử Quân, anh chán ghét em đến vậy sao? Không lẽ ở bên cạnh để em yên tâm nghỉ ngơi một lúc cũng không được sao?”
Thịnh Tử Quân mặt mày đen như than, lạnh lùng gỡ hai cánh tay đang bám như sam trên người mình ra. Hắn cũng không thể quá đáng, nên không vạch trần Kiều Mẫn Mẫn ngay, coi như theo ý cô ta mấy chuyện rồi đi cho bớt đi rắc rối.
“Được rồi, vậy tôi gọi bác sĩ tới nhà khám, nghỉ ngơi đi.”
Thịnh Tử Quân kéo vai Kiều Mẫn Mẫn đem đến bên giường, để cô ta nằm xuống. Nhưng hắn còn chưa kịp nhích người ra thì lại bị cô ta dính lấy, đem đầu vùi lên đùi hắn, còn gắt gao ôm lấy tay hắn.
“Anh Tử Quân, chuyện của chúng ta... phải tính làm sao đây?”
Nhắc lại vấn đề này, Thịnh Tử Quân phân tâm quên mất lấy tay ra, cau mày sầm mặt, nhìn về phía cuối giường.
“Cô muốn gì?"
Nếu Kiều Mẫn Mẫn muốn tiền bạc hay quyền lực, thì dễ thôi, hắn sẽ không ngại. Nhưng đau đầu ở chỗ cô ta không hề thiếu những thứ đó.
“Dạ tiệc sắp tới, anh đưa em đi cùng nhé?”
Kiều Mẫn Mẫn đề nghị, cha của cô ta đã nhiều lần nhắc nhở, nhất định cô phải cùng Thịnh Tử Quân xuất hiện ở bữa tiệc quan trọng đó.
Mục đích là ngầm nói với người trong giới hai nhà Kiều - Thịnh đã thân lại còn sắp liên kết chặt chẽ. Cha cô ta đang kêu gọi một nguồn vốn khổng lồ, lại vấp phải nghi ngờ của những nhà đầu tư lớn, rất cần mượn danh Thịnh thị để lấy lòng tin của họ.
Kiều Mẫn Mẫn không cần nghĩ nhiều, cô ta biết nếu có được người đàn ông xuất sắc như Thịnh Tử Quân, cô ta sẽ là người phụ nữ giàu có quyền lực nhất nhì Ngân thành này. Không còn ai không cúi đầu ngưỡng mộ cô ta. Chỉ nghĩ đến thôi, Kiều Mẫn Mẫn đã nhịn không được đắc ý.
“Ừ.”
Thịnh Tử Quân lạnh nhạt đáp. Nếu là buổi tiệc của giới làm ăn, hắn cũng không tiện đi cùng Kỷ An Nhi, thôi thì cứ đáp ứng Kiều Mẫn Mẫn cho qua.
Tâm tư của cha cô ta hắn đương nhiên nhìn ra được, nhưng coi như đôi bên có qua có lại, có thể cho Kiều Mẫn Mẫn phần lợi ích này.
Kiều Mẫn Mẫn vui vẻ nhào vào lòng anh. Thịnh Tử Quân cau mày đang định từ tốn một chút kéo cô ta ra.
“Nếu Khương Nguyệt Lam biết anh và em ở bên nhau, chắc chắn cô ta sẽ hối hận đến chết vì đã làm ra những chuyện ngu xuẩn như vậy.” – Kiều Mẫn Mẫn không kìm chế được đắc ý, cười nhạo đối thủ của mình.
Nhưng cô ta không biết, ba chữ kia vang lên liền chọc Thịnh Tử Quân đang cố gắng nhẫn nại điên tiết.
Kiều Mẫn Mẫn bất ngờ bị hắn hất mạnh ra một cái, dù đang ngồi trên đệm giường, cô ta cũng cảm thấy một trận đau.
Thịnh Tử Quân trừng mắt kẹp lấy cằm Kiều Mẫn Mẫn, dữ tợn gằn giọng:
“Còn nhắc đến cái tên đó trước mặt tôi nữa, tôi sẽ cho cô giống như cô ta.”
Ngay sau đó, hắn rời khỏi chỗ Kiều Mẫn Mẫn, nhưng cũng không có tâm trạng quay lại nhà Kỷ An Nhi.
Trong đầu hắn cứ không ngừng hiện lên dáng vẻ đáng ghét dạo gần đây của Khương Nguyệt Lam. Đó hoàn toàn là một con người mà hắn chưa từng thấy, nhưng lại khiến hắn không thể tùy tiện ném sang một bên.
Khương Nguyệt Lam bây giờ giống như một chiếc gai nhọn, đâm chích khắp người hắn, khiến Thịnh Tử Quân chán ghét đến mức hận không thể bóp chết cô.
Có lẽ sự trừng phạt của hắn đã quá nhân từ rồi.
Khương Nguyệt Lam, dám thách thức hắn, cô cho rằng dựa vào chút hứng thú của Lệ Thính Tư là có thể kiêu ngạo cắn trả hay sao?
Ảo tưởng.
Hắn phải cho cô ta một bài học xứng đáng.
...
Khương Nguyệt Lam lại bị người nhà tìm đến.
Tuy nhiên lần này không phải là cãi vã vô nghĩa như cô đoán. Cha cô muốn cô về nhà ăn cơm giảng hòa.
Hôm nay là sinh nhật của ông ta, người nhà họ bảo rằng nhớ con gái, lo lắng cho cô, muốn nhìn xem cô sống có ổn không.
Còn nhượng bộ đến mức hứa không ép cô về nhà, cô hỏi Thịnh Tử Quân cũng không còn nuôi vọng tưởng gì nữa.
Cuối cùng dường như chỉ muốn cô về nhà ăn cơm một bữa.
Mới hôm nào còn cay nghiệt cùng nhau lột xuống mặt nạ, bây giờ lại tình thâm nghĩa trọng như thế. Có lạ không?
Nhưng đúng lúc Khương Nguyệt Lam cũng cần về nhà một chuyến, cô tiện thể xem xem bọn họ bày cho cô là tiệc gia đình gì.
Chỉ là Khương Nguyệt Lam không ngờ cách thức cha và mẹ kế cô chọn lại trần trụi vô sỉ đến như vậy.
Nghịch cảnh có thể khiến người ta biến chất đến thế nào, cô tưởng mình đã biết. Thế nhưng những “người thân” này lại cho Khương Nguyệt Lam biết một điều, rằng nhận thức của cô vẫn còn thiếu sót đến nhường nào.
Khương Nguyệt Lam suy đoán đề phòng, lại không tin được vừa bước vào nhà cô đã bị mẹ kế cho người trực tiếp chụp thuốc mê.