Thịnh Tử Quân mới sáng sớm đã xuất hiện ở nhà Kỷ An Nhi, cô ta vừa trở về hai người đã cãi nhau một trận lớn.
Nguyên nhân là buổi triển lãm ngày hôm qua. Lúc hắn đến đón Kỷ An Nhi lại bắt gặp cô ta cùng người đàn ông khác cười nói vui vẻ, còn lên xe của hắn ta.
Do khoảng cách xa, Thịnh Tử Quân không nhìn rõ mặt đối phương, nhưng dáng vẻ hai người xứng đôi vừa lứa người ngoài có thể thấy được bằng mắt, hắn không phát điên mới lạ.
Mà trước đó, khi Khương Nguyệt Lam cho rằng sau lần Kỷ An Nhi gặp nạn, bọn họ sẽ lại dính với nhau. Công sức chia rẽ của cô lại quay về con số không. Thế nhưng thực tế lại không như vậy.
Kỷ An Nhi sau khi biết Thịnh Tử Quân còn dây dưa với cô đã tiến tới với mình, không chịu nổi nhất quyết dọn ra thuê nhà ở riêng. Lại hôm bản thân bị đối tác của Thịnh Tử Quân nhắm trúng bắt đi, cô ta khó khăn lắm mới lén tìm cách liên lạc với Thịnh Tử Quân, nhưng người lại không nghe máy.
Đến khi may mắn được người khác tốt bụng cứu giúp, cô lại biết được ngày hôm đó Thịnh Tử Quân đang ở 2906 - chốn ăn chơi của Ngân thành.
Sau lần nguy hiểm đó, Thịnh Tử Quân bắt Kỷ An Nhi phải trở lại sống cùng hắn. Nhưng cô gái này ương bướng không chịu nhịn, nhất quyết không nghe.
Từ ngày đó, mối quan hệ của hai người cứ nóng lạnh bất nhất, còn chưa hòa giải được thì Thịnh Tử Quân lại bị Khương Nguyệt Lam đưa vào cái bẫy mang tên Kiều Mẫn Mẫn.
Thịnh Tử Quân bực bội vì chuyện này mấy hôm, nghĩ tới Kiều Mẫn Mẫn là lại phiền lòng, càng căm tức Khương Nguyệt Lam, hắn không còn tâm trí nào đến gặp Kỷ An Nhi được nữa.
Đến khi trong lòng quá bức bách lao đến tìm cô ta, thì đập vào mắt lại là hình ảnh cô gái kia vui vẻ ở bên người khác.
Hắn mấy ngày nay tồi tệ như thế này! Còn cô? Cô ngược lại rất tốt, không có một chút vấn đề nào khi không có hắn.
Thịnh Tử Quân đứng ở nhà đợi Kỷ An Nhi đến khuya, tới hẳn khi trời sáng.
Vậy mà cô ta lại không về, đi cả đêm!
Trong đầu hắn lại hiện lên hình ảnh tên đàn ông mở cửa xe cho Kỷ An Nhi, hai người cúi đầu gần sát vào nhau...
Người phụ nữ của hắn, dám qua đêm bên ngoài với tên đàn ông khác!
Chuyện này nằm ngoài khả năng bao dung của Thịnh Tử Quân.
Kỷ An Nhi nghe hắn chất vấn tức đến đỏ mắt:
“Anh điên hả? Tôi đã bảo là tới nhà Hân Mỹ ngủ với cậu ấy! Cái tên này! Buông tay ra, anh làm tôi đau đấy!”
Thịnh Tử Quân mắt hằn lên tơ máu, đè Kỷ An Nhi ở trên tường:
“Chính mắt tôi thấy tối hôm qua em leo lên xe của tên đàn ông khác! Em cho rằng tôi có thể chấp nhận được chuyện này không?”
Thịnh Tử Quân đã quên mất mới ba hôm trước hắn vừa cùng Kiều Mẫn Mẫn lăn lộn cùng nhau.
Cô gái bị đè trên tường càng khó khống chế hơn, không ngừng vùng vẫy đẩy hắn ra:
“Anh!... Anh theo dõi tôi à? Thịnh Tử Quân, tôi không phải là anh, tôi không tùy tiện qua lại với người khác như anh được.”
“Tôi không tùy tiện!” – Thịnh Tử Quân gần như nghiến răng từng chữ một, điều cô nói vừa lúc lại chạm vào cục tức không cách nào nguôi được trong lòng hắn.
Cảm giác bị người ta sắp xếp, đưa vào khốn cảnh không có cách nào thoát ra.
Có lẽ hắn không biết, đây chính xác là cảm giác Khương Nguyệt Lam đã trải qua. Sự tức giận không gì có thể dập tắt được của cô thậm chí còn lớn hơn rất nhiều. Và dĩ nhiên, đây cũng chỉ là khởi đầu cho Thịnh Tử Quân.
Hắn và Kỷ An Nhi trừng mắt nhìn nhau một lúc lâu, không ai định nhường ai. Thịnh Tử Quân vẫn bị ánh mắt sáng ngời trong trẻo của cô gái này làm dao động. Nghĩ tới chuyện ba ngày trước, hắn trầm mặc, kéo cô sát vào người, thở dài:
“Khi thấy em cười đùa với tên đó, tôi khó chịu.”
Kỷ An Nhi yên lặng một lúc, cô ta hít sâu một hơi, nói ra điều mà Thịnh Tử Quân giật mình phát hiện ra:
“Anh khó chịu cái gì chứ? Chúng ta còn chưa từng làm rõ mối quan hệ.”
Trước giờ Thịnh Tử Quân với cô ta nếu không phải hoàn cảnh dẫn dắt dính lấy nhau, thì là Thịnh Tử Quân mạnh mẽ giữ cô ta lại, tốt hơn một chút thì là thuận theo cảm xúc mà bên cạnh nhau. Ngoài những câu đầy tính chiếm hữu như “tôi không cho phép”, “không được rời khỏi tôi nữa”, “em, ở cạnh tôi” ra, chưa từng có lời xác định mối quan hệ chính thức nào.
Thịnh Tử Quân cau mày: “Thái độ của tôi như vậy vẫn chưa đủ rõ ràng sao?”
Kỷ An Nhi không muốn nghe lời mập mờ nữa, cô ta nghiêm túc nhìn Thịnh Tử Quân, cứng rắn hỏi lại:
“Vậy anh nói đi, chúng ta là gì của nhau?”
Thấy cô cố chấp muốn chứng minh tình cảm của bọn họ như vậy, Thịnh Tử Quân cuối cùng cũng dịu xuống một chút. Hắn vòng tay quấn lấy Kỷ An Nhi, ép cô ta vào ngực mình, cúi xuống nói bên tai:
“Còn phải nghi ngờ sao? Em là...”
“Reng reng reng!”
Hắn vừa mới mở miệng, chuông điện thoại đã không đúng lúc điên cuồng reo.
Thịnh Tử Quân bực mình vì bị quấy rầy vào lúc này, nhưng tiếng chuông kia không để yên, hắn đành nghe điện thoại, nhưng vẫn không để Kỷ An Nhi rời ra một phân nào.
“Có chuyện gì?”
“Anh Tử Quân...” – Một giọng nói yêu kiều mềm nhão như kẹo đường vang lên, Kiều Mẫn Mẫn thút thít khó chịu than thở.
“Bụng em đau quá, đầu óc đều choáng váng, thật sự khó chịu vô cùng, nhưng lại không có ai cả. Anh có thể đến chỗ em một chút được không?”
Thịnh Tử Quân sầm mặc, nhưng vì chuyện lần kia, giọng điệu của hắn lại cố gắng hòa hoãn: “Tôi sẽ cho người đến.”
Kiều Mẫn Mẫn hừ hừ mấy tiếng, giọng cũng run rẩy, nghe qua điện thoại cũng khiến người ta thấy tình hình không tốt chút nào:
“Hức... Em không muốn người khác! Anh đến có được không? Tử Quân, đừng vứt bỏ em mà... Em thật sự rất cần anh. A! Khó chịu quá.”
Thịnh Tử Quân sầm mặt, không có cách nào hắn đành lạnh giọng đáp:
“Tôi sẽ đến đó.”
Vì mãi đau đầu với Kiều Mẫn Mẫn, hắn không phát hiện ra trong lúc nói chuyện điện thoại, hai người đang đứng sát vào nhau, gần đến nỗi Kỷ An Nhi có thể nghe thấy giọng nữ ngọt như nước kia.
Quay lại đối mặt với cô ta, hắn lại nói:
“Công ty có chút việc. Tôi đi rồi về.”
Sau đó biến mất sau cánh cửa.
Kỷ An Nhi ngẩn người, toàn thân cứng ngắc, tâm trí quanh quẫn những lời đã bay vào tai kia, cô ta giữ tư thế đó bao lâu cũng không nhớ.