Thịnh Thiên Hàn sau khi gặp ở nhà lớn, lại trò chuyện khá ăn ý, nên cũng xem cô như em gái trong nhà mà tâm sự. Huống hồ cô còn là quý nhân mang đến may mắn cho anh.
Khương Nguyệt Lam tùy tiện nhắn lại một tin.
[Nhớ.]
Cô dĩ nhiên phải biết là ai, bởi vì đây là do cô sắp đặt cho Thịnh Thiên Hàn và Kỷ An Nhi gặp nhau.
Thao tác cũng đơn giản thôi, Kỷ An Nhi là sinh viên sắp tốt nghiệp trường nghệ thuật, triển lãm này chắc chắn sẽ có mặt. Cô lấy cớ cảm ơn mời Thịnh Thiên Hàn đi, nhờ anh nhận trước vé đã đặt, đến sát giờ thì lấy cớ không đến được.
Để tạo ra tương tác cho hai người, Khương Nguyệt Lam còn tốn công làm một chút tiểu xảo khiến cho Kỷ An Nhi lạc mất vé của mình. Triển lãm lớn này phải đặt chỗ trước một tuần mới được, đến lúc đó người dư một vé như Thịnh Thiên Hàn thấy người trong mộng đương nhiên sẽ tiến lên.
Khương Nguyệt Lam thuận theo tâm trạng vui vẻ của Thịnh Thiên Hàn, hỏi han thêm vài câu, cũng thuận tiện gợi ý cho anh ta một chút.
Sau đó nhanh chóng kết thúc cuộc trò chuyện.
Tiến triển của chuyện này cứ từ từ là được, dù sao hiện tại Kỷ An Nhi kia và Thịnh Tử Quân cũng đang dính lấy nhau.
Hừ, thế thì sao chứ?
Bọn họ càng yêu nhau say đắm chừng nào, cô càng muốn xem xem tình yêu này bền vững được bao lâu.
Khương Nguyệt Lam ném điện thoại lên đầu giường, cầm một chai nước hoa mân mê trên tay, ánh mắt lại nhìn ra ban công.
Cô tỉnh táo lại rồi.
Chuyện quan trọng phải làm chính là câu dẫn Lệ Thính Tư.
Cho đến khi báo thù xong Thịnh Tử Quân, không thể để anh ta chán cô được.
Chỉ là lăn lộn với một tên nguy hiểm chút thôi mà, có gì mà không thể làm chứ. Cô là Khương Nguyệt Lam, không có chuyện cô quay đầu.
Lệ Thính Tư đang thả tầm nhìn ra xa, bỗng dưng một đôi tay thon mềm ôm lấy eo anh từ đằng sau.
Anh không dừng động tác rít thuốc, cũng không phản ứng lại, tiếp tục nhìn ngắm cảnh đêm.
Đôi bàn tay kia luồn vào trong nếp gấp của áo choàng, chạm lên làn da khỏe khoắn, vẻ ra từng đường cơ bụng.
Trượt lên một tí, đã tìm tới khuông ngực rắn chắc, mà nơi nào đó cực mềm mại cũng đang áp vào lưng anh.
Thấy Lệ Thính Tư vẫn đang chầm chậm nhả khói vào hư không, cô không vừa lòng chen lên phía trước, đối mặt với anh.
Ở tư thế này, Khương Nguyệt Lam bị chèn giữa thành ban công và l*иg ngực có hơi ấm của Lệ Thính Tư. Thế nhưng trong tầm mắt cô chỉ có chiếc cằm góc cạnh, anh hoàn toàn không để ý đến kẻ quấy rầy này.
“Hút thuốc không tốt đâu.”
Khương Nguyệt Lam kéo bàn tay to lớn cầm điếu thuốc kia ra, đem ngón tay tinh tế của cô áp vào, nhẹ nhàng đoạt lấy điếu thuốc kia.
Lệ Thính Tư ngẩng mặt lên phả một hơi khói cuối cùng vào không khí. Một ít vẫn luẩn quẩn đến bên cạnh Khương Nguyệt Lam, vờn trên tóc cô, trượt theo cần cổ thanh mảnh, mơn trớn lên da.
Làm cô gái trong ngực anh có chút như mơ màng trong làn sương. Bởi vì thuốc lá không có mùi, nên trong không khí của anh lúc này cũng tràn ngập mùi hương quyến rũ từ trên người cô.
“Cảm giác tốt.”
Lệ Thính Tư cầm lấy tay cô, đem tàn thuốc còn đỏ dụi tắt, sau đó lại cầm lấy mấy ngón tay nhỏ nhắn mân mê.
Khương Nguyệt Lam câu cổ anh bằng tay còn lại, nhếch đuôi mắt câu nhân:
“Cảm giác của em chắc chắn tốt hơn.”
Cô nhón chân hôn lên môi anh, dây dưa lôi kéo, Lệ Thính Tư cuối cùng cũng đáp lại. Trong lúc nhiệt ý từ từ dâng lên đến sôi trào, Khương Nguyệt Lam lại cắn một cái vào đôi môi tinh quái kia, rồi rời ra.
Bị tập kích bất ngờ, anh thoáng chừng có thể nghe thấy tiếng nhổ tí tách trong đầu mình. Lý trí dần trở nên cứng ngắc.
“Cũng tạm.”
Cũng tạm thôi sao? Giọng anh khàn hẳn đi rồi kìa.
Khương Nguyệt Lam không muốn buông tha, cô đem cả người mình áp vào ngực anh. Một bàn tay xoa nắn cơ ngực, đem hơi thở nồng nhiệt phả vào cổ Lệ Thính Tư. Cuối cùng là hôn yết hầu đang trượt lên trượt xuống kia, còn gặm nhấm một lúc.
Cô có thể cảm thấy khối thân thể to lớn hơn mình đang phản ứng.
Khương Nguyệt Lam tiếp tục hôn xuống xương quai xanh, lại dần xuống, dần xuống,...
Lệ Thính Tư giữ lấy sau gáy ngăn cô tiếp tục hạ thấp trọng tâm.
“Vào phòng thôi.” – Anh trầm giọng, đồng thời bế phốc cái người không an phận này vào trong.
Đêm nay thật cuồng nhiệt.
...
Sáng hôm sau, khi Lệ Thính Tư và Khương Nguyệt Lam sóng đôi đi xuống tầng hầm lấy xe, thì bắt gặp Trần Tú đang đứng khoanh tay dựa người trên chiếc Rolls-Royce. Dáng đứng như thể muốn nói rằng “tôi chờ hai người một lúc lâu rồi đấy”.
“Anh Tư, đêm qua e nhớ là anh bảo đưa anh về nhà mà?”
Trần Tú khịt mũi chất vấn.
“Cô ấy tìm tôi.”
Lệ Thính Tư bịa chuyện không hề chớp mắt, Khương Nguyệt Lam còn suýt tin là thật.
“Chị dâu, vậy tối qua là chị lái xe hả?” – Trần Tú nửa tin nửa ngờ, phải xác nhận lại cho chắc.
“Ừ.”
Khương Nguyệt Lam cũng gật đầu hết sức tự nhiên. Lệ Thính Tư liếc qua cô một cái bằng mắt có phần tán thưởng.
Cơ mà khoan. Thư ký của Lệ Thính Tư vừa mới gọi cô là gì vậy?
Khương Nguyệt Lam chớp mắt hai cái, chắc là cô nghe nhầm thôi. Nếu cô nghe chính xác thì cũng kệ đi, mấy câu đùa linh tinh của trẻ con thì chấp làm gì.
“Phù! Vậy thì may quá, chủ tịch không lái xe là em mừng rồi.”
Trần Tú vừa lái xe vừa bán than cho Khương Nguyệt Lam.
“Nếu chủ tịch mà cầm vô lăng, em cứ nơm nớp lo sợ anh ấy sẽ vô cớ đâm người ta.”
Khương Nguyệt Lam gật đầu tán thành: “Đúng là rất có khả năng.”
Lệ Thính Tư: “...”
Trần Tú nghe cô nói vậy, cảm giác như tìm thấy tri kỷ, cuối cùng cũng có người hiểu mình.
“Chính xác!”
“Lắm chuyện.” – Lệ Thính Tư gập máy tính, nhàn nhạt mắng một tiếng.