Chương 33: Lệ Thính Tư mất hứng - “Khương Nguyệt Lam, nói chuyện.”

“Lần sau phải cẩn thận hơn. Muốn cái gì có thể xin tôi.”

“Ừm.”

Cô qua loa gật đầu, nội tâm đang tự giáo huấn bản thân sau này làm việc phải chu toàn hơn. Nhưng lại cảm thấy thái độ như vậy quá hời hợt thiếu tâm ý, cô choàng tay vòng qua cổ anh, nhẹ giọng:

“Cảm ơn anh đã bỏ qua cho tôi nhiều lần như thế.”

Lệ Thính Tư cười cười, nâng cao tông giọng lên một chút:

“Ai nói bỏ qua, chỉ là tạm thời chưa đến lượt em thôi.”

Lời này là thật, nhưng hiện tại Khương Nguyệt Lam không vì nó mà sợ nữa, bởi vì ánh mắt tràn đầy ý tứ của Lệ Thính Tư đang nhìn cô chằm chằm, bàn tay không biết xấu hổ nào đó đã luồn vào trong váy ngủ.

“Ít nhất cũng phải xong việc quan trọng đã.” - Anh nói lời ẩn ý, giọng đã trầm hơn một chút, bắt đầu hôn lên cơ thể mềm mại trong tay.

Cô chuyển sang sợ chuyện này.

Thật ra Khương Nguyệt Lam biết, không phải bản thân sợ chết, sợ dày vò cơ thể hay tra tấn tinh thần, thứ thật sự làm cô sợ hãi, chính là anh.

Lệ Thính Tư.

Nhác thấy động tác của anh càng ngày càng nhanh, Khương Nguyệt Lam vụn về đẩy anh ra, tìm một cái cớ:

“Anh… tắt máy trước đi, tôi muốn uống nước.”

Cô nói xong liền định leo xuống, nhưng eo đã bị Lệ Thính Tư ấn ngồi yên một chỗ. Anh nheo mắt nhìn cô, giọng có chút âm trầm uy hϊếp:

“Uống nước? Em không pha thêm gì đó chứ?”

“...”

Đúng là cô có ý định đó thật. Nếu không dùng thứ kia khiến bản thân cũng bị du͙© vọиɠ nhấn chìm, cô không tự tin cơ thể và tinh thần của mình sẽ ngoan ngoãn.

“Em có biết, với một người đàn ông mà nói, phải dùng đến thứ kia là một sự sỉ nhục không?”

“...”

Anh có biết với tôi mà nói không dùng sẽ là một sự nguy hiểm đến tính mạng không?

Nhưng thực tế nói với cô rằng, dù cô dùng thuốc hay không, cửa tử đã hạ xuống ngay trên đỉnh đầu rồi. Bàn tay mạnh mẽ của anh siết chặt đùi và eo cô, truyền đến cơn đau mang tính đe dọa và áp lực cực lớn.

Khương Nguyệt Lam phản ứng chậm chạp, thân thể cũng dần cứng nhắc, điều này đã chọc giận Lệ Thính Tư, ánh mắt anh từ từ trầm xuống. Ngữ điệu thả ra thật chậm, từng chữ từng chữ gọi tên cô:

“Khương Nguyệt Lam.”

“Nói chuyện.”

Đây là anh đang cho cô cơ hội.

Lệ Thính Tư cũng tự khen ngợi sự tốt bụng và bao dung của mình, anh trước giờ chưa từng cho kẻ nào con đường cứu vãn. Sau thằng nhóc Trần Tú, cô là người thứ hai thách thức sự kiên nhẫn của anh thành công.

Cuối cùng ý chí muốn sống của cô cũng chậm rì rì thức tỉnh. Khương Nguyệt Lam ngây ngốc nhìn anh, ánh mắt hoang mang từ từ tan rã. Cả người cô ỉu xìu như đóa hoa rũ xuống, cánh môi khô khốc nhợt nhạt mím lại thành một đường, chỗ trắng chỗ đỏ, cô tủi thân nói rất nhỏ, gần như mếu:

“Nhưng mà… em khát nước.”

“...”

Lần này đến lượt Lệ Thính Tư cứng đờ người.

Anh… không biết phải làm sao.

Cô gái trong lòng anh lúc này giống như vừa bị phép lạ biến nhỏ lại, trở nên vô cùng nhỏ bé yếu ớt, nhìn anh đầy lo lắng và oan uổng.

Lý trí anh biết rõ cô không phải như thế, cô đừng nói là không phải kiểu đáng yêu này, mà tới nổi mỗi một tia cảm xúc trên mặt đều phải chủ động nặn ra mới có.

Một người nội tâm nhạt nhẽo đến thế làm sao có thể trở thành như này.

Chẳng qua anh nhìn trúng là vì thấy được cô là một con rối nghe lời của thù hận sôi trào mà thôi.

Nên đây chắc chắn là một lớp mặt nạ, biết rất rõ nhưng anh lại cứ như vậy mà không được.

Thao tác vừa rồi của Khương Nguyệt Lam, sức sát thương thật sự quá lớn.

Tinh thần anh lập tức đều mềm nhũn ra.

Gượng dậy sau một kích trí mạng vừa rồi, Lệ Thính Tư lại giống cô, trở thành người im lặng không nói.

Khương Nguyệt Lam thấy anh cứ ngồi im như vậy, trong lòng lộp bộp lo lắng, có phải vừa rồi cô làm lố quá, trông rất ghê tởm hay không?

Nhưng ánh mắt nguy hiểm của anh đã không còn nữa, cô cũng không còn thấy áp lực nặng nề đáng sợ khi nãy. Vậy có khi nào là anh bị cô làm sang chấn tâm lý rồi? Lần này Khương Nguyệt Lam nhìn anh đầy hoang mang là thật.

Lệ Thính Tư cũng cảm nhận được hai luồng cảm xúc thật giả khác nhau này của cô, nhưng anh không hề thoải mái, ngược lại còn bực bội hơn. Cô làm cái gì mà lại bồn chồn như thế?

Ngay cả khi nãy anh tức giận, cô cũng còn diễn được để đối phó anh!

Được rồi, coi như anh rộng lượng bao dung, giả vờ không để bụng bỏ qua cho cô thêm một lần này đi. Càng truy cứu anh càng mệt tâm hơn.

Lệ Thính Tư trầm mặc một hồi cũng có động tĩnh. Anh gập máy tính, cũng tư thế đó đứng dậy, Khương Nguyệt Lam bị bế bổng lên đem đến bên giường. Cô ngồi đấy nhìn Lệ Thính Tư đi rót cho mình một cốc nước đầy, dù Khương Nguyệt Lam đúng là thực sự khát đến khô họng, nhưng cô nhìn cũng thấy căng cả bụng.

Anh cầm ly nước đứng trước mặt cô, Khương Nguyệt Lam đưa tay ra đón lấy, nhưng chỉ bắt được không khí.

Cô khó hiểu ngẩng đầu, ánh mắt theo chất lỏng trong veo rót vào miệng Lệ Thính Tư mà động đậy, một trận khô khốc lan tỏa khắp cơ thể.

“...”

Đây là kiểu tra tấn mới à?

Khương Nguyệt Lam cảm thấy nó cũng hiệu quả đó, cứ thấy cả người không yên thế nào, môi cô không tự giác mím lại.

Giây tiếp theo Lệ Thính Tư lại cúi người xuống, đem nước trong miệng mình rót vào miệng cô.

Khương Nguyệt Lam chết lặng.

Không có hình phạt đáng sợ nhất, chỉ có hình phạt đáng sợ hơn. Cô vừa bị động tiếp nhận dòng nước có mùi vị của Lệ Thính Tư chảy vào bụng, vừa trầm cảm tiếp nhận tri thức này.

Ngụm thứ nhất rồi đến ngụm thứ hai…

Cho đến khi nước trong ly toàn bộ đổ đầy dạ dày cô, Khương Nguyệt Lam cũng suy sụp hẳn.

“Hết khát chưa?”

“Hết rồi, rất no.” - Cô cố gắng gượng cười, hết sức là miễn cưỡng.

“Tôi thấy em không thoải mái ra mặt kìa.”

Khương Nguyệt Lam vô lực đáp: “Không đâu, đây là nét mặt thả lỏng của tôi.”

“Hửm?” - Lệ Thính Tư để một bên gối lên giường, khóe môi cong lên một đường, hơi nâng cao giọng - “Theo trí nhớ của tôi thì lúc em thoải mái đâu giống như vậy.”

Anh mân mê gò má cô một hồi, ngón tay mơn trớn có quy luật khiến da cô ửng hồng.

Lúc Khương Nguyệt Lam cho rằng anh sẽ tiếp tục, Lệ Thính Tư lại buông tay ra, rời khỏi người cô. Anh chặc lưỡi một tiếng:

“Chậc! Không có hứng thú tí nào.”

...

Khương Nguyệt Lam ngồi trước gương chăm sóc da, thỉnh thoảng đưa mắt nhìn dáng lưng đang tựa vào ban công hút thuốc của Lệ Thính Tư, bên cạnh anh còn có khói thuốc nhàn nhạt tản ra.

Cô bôi một chút son dưỡng lên môi, màn hình điện thoại bỗng sáng lên thông báo tin nhắn.

Khương Nguyệt Lam vội cầm lên xem, sau khi nhìn thấy người gửi, cô lại thất vọng mở ra xem.

Thịnh Thiên Hàn: [Cảm ơn em nhiều nhé! Nhờ vé của em mà anh vô tình gặp được cô ấy ở triển lãm đấy. Còn có thể thêm bạn với cô ấy!]

Thịnh Thiên Hàn: [Là cô gái lần trước trên xe kể với em, có nhớ không?]