Chương 32: Muốn cái gì có thể xin tôi

“Tới thông tin của tôi cũng dám bán.”

“...” Khương Nguyệt Lam cảm thấy cổ họng khô khốc, mặt cô lúc xanh lúc trắng.

“Đúng là đám hacker này rất giỏi, về khoản này tôi không làm gì được.” – Anh thở dài, công nghệ cũng là một trong những ngành mũi nhọn của Phượng Nghê, nhưng đúng là không bằng cái đám ô hợp này, có chút không vui.

“Nhưng bọn chúng lại quên mất, công nghệ này cũng chỉ đem hại người mà thôi, chúng thì lại vẫn sống nhờ vào thực tại. Trừ khi X cũng biến bản thân thành mấy dãy số liệu thì tôi mới không tóm được chúng.”

Lệ Thính Tư lại mở một video, lần này có chút dọa Khương Nguyệt Lam, anh còn nghe thấy khớp tay của cô siết trên thành chiếc ghế anh đang ngồi.

Bên trong căn phòng tối chỉ có một chiếc bàn, vài người xung quanh và một cậu thiếu niên chừng hơn hai mươi tuổi. Những người ngồi trên bàn đều không thấy mặt, nhưng chàng trai trẻ bị bắt quỳ kia thì có thể thấy, nhưng mặt cậu ta đã bị đánh đến biến dạng rồi.

Nhìn thấy cô cau mày, anh liền lên tiếng thanh minh.

“Vết thương vật lý không phải do tôi làm. Người của tôi không làm trò trẻ con đó.”

Khương Nguyệt Lam chú ý vào cụm từ “vết thương vật lý”, có nghĩa là thứ khiến cậu ta trở nên hoảng loạn suy sụp như thế là thứ khác, do Lệ Thính Tư làm.

Anh không hề biết hành động bảo vệ hình tượng của mình vậy mà lại càng khiến ấn tượng của cô về anh trở nên vặn vẹo hơn, dù thực tế nó không hề sai.

“Không hiểu sao mà tất cả đều bị bắt, vậy mà cậu ta vẫn trốn được. Đúng là trùng hợp, đó là cái tên đã nhận đơn hàng lấy thông tin của tôi đấy.”

“Không bị cảnh sát bắt đúng là bi kịch của cậu ta.” - Đây là câu đầu tiên Khương Nguyệt Lam lên tiếng từ nãy đến giờ.

Lệ Thính Tư gật đầu:

“Đúng vậy. Tôi chỉ cung cấp cho cảnh sát quốc tế những kẻ cao tầng của tổ chức thôi. Tên này trẻ vậy mà cũng thuộc nhóm đó. Do hắn không bị bắt, nên mới bị phần còn lại ở bên ngoài của X xử lý.”

Khương Nguyệt Lam mím môi:

“Vậy sao bây giờ lại rơi vào tay anh?”

Lệ Thính Tư gỡ ngón tay đã cứng ngắt đến hằn cả xương đang bám trên ghế, xoa nắn trong tay mình:

“Em đoán đi.”

Khương Nguyệt Lam máy móc nói: “Chủ tịch Lệ bắt về hoặc là tàn dư của X đưa đến.”

Anh mỉm cười, nhưng ánh mắt và nụ cười này không cố ý cũng có thể làm người ta sợ, huống chi trong tình cảnh khủng bố như hiện tại, Khương Nguyệt Lam thật sự hô hấp không thông.

“Vế thứ hai đúng rồi.”

Khương Nguyệt Lam nhìn về phía màn hình, chỉ thấy cậu thiếu niên kia đang la hét kinh hoảng, hai mắt đã nổi đầy tơ máu, tinh thần như sắp sụp đổ, dù laptop không hề mở âm thanh, nhưng cô cảm thấy tai mình ong ong đau nhức.

X cứ như vậy tồn tại trong bóng tối, cũng lặng lẽ biến mất. Còn người kia, rõ ràng là một sinh vật sống, không cần dùng tổn thương thân thể mà cậu ta đã sụp đổ như thể đang gào thét không muốn sống nữa.

Từng cơn lạnh lẽo ập đến, bủa vây toàn bộ con người và tinh thần cô.

Người này thật đáng sợ.

Lệ Thính Tư lơ đễnh nhận xét:

“Cái tên nhóc này, gan thật lớn. Không biết cái người đòi mua bí mật của tôi là ai nhỉ?”

“Là tôi.” – Khương Nguyệt Lam không nhanh không chậm đáp lại lời anh.

Sao Lệ Thính Tư có thể không biết người mua tin là cô được. Thậm chí ngay từ đầu cô dám làm chuyện nguy hiểm như vậy, thật ra là muốn thu hút sự chú ý của anh.

Khương Nguyệt Lam cho rằng ngay sau khi cô và X giao dịch, Lệ Thính Tư đã biết chuyện này rồi. Nhưng mà hiện thực không giống tính toán, cô không bị anh tìm tới, vậy là Khương Nguyệt Lam dựa trên thông tin thu được, đến quán rượu anh hay lui tới tìm người.

Không ngờ là trong thời gian đó, anh im hơi lặng tiếng đi tiêu diệt tổ chức bán thông tin. Bây giờ có lẽ mới rảnh tay đến xử lý cô. Nếu đã vậy, cô thà chọn chết vinh còn hơn chết nhục.

Biết đâu thành thật sẽ được khoan hồng.

Lệ Thính Tư nhìn dáng vẻ như sắp lên đoạn đầu đài nhưng lại bình tĩnh chuẩn bị tâm lý trước của cô, không nhịn được cười ra tiếng.

“Em sợ cái gì, còn chưa đến lượt em đâu.”

Khương Nguyệt Lam ngẩn người, nhưng cô không hề thoát ra khỏi sợ hãi, vẫn chôn chân đứng đờ một chỗ, đến khi Lệ Thính Tư nhấc cô ngồi lên người anh.

“Em là đồ của tôi, làm hỏng em chẳng phải người lỗ vẫn là tôi à?”

Cho nên cô tạm thời được tha vì là đồ của anh sao? Có phải khi giao dịch kết thúc, hoặc khi Lệ Thính Tư chán rồi, từng chuyện từng chuyện mạo phạm cô đã làm sẽ được đem ra tính một lượt?

Vậy thì xem ra Khương Nguyệt Lam đã chọn một con đường không có lối thoát rồi.

Cô nhắm hai mắt lại, tiêu hóa cảm xúc của bản thân, khi mở mắt ra đã là một đôi con ngươi tĩnh lặng như bình thường, hiện tại rót vào mị ý nhàn nhạt, cúi mặt tránh nhìn thẳng vào anh.

Khương Nguyệt Lam xác định bây giờ cô tạm thời an toàn, chuyện tương lai cứ đi bước nào tính bước đó. Không phải cô không tìm được đường lui nữa, mà đối với cô, điều đó cũng không quá quan trọng. Ban đầu vướng vào anh đâu phải cô không biết kết cục tồi tệ nhất, nhưng cô vẫn cứ bất chấp đâm đầu vào.

Nếu hiện tại không chết, cô liền thỏa mãn sự tò mò của bản thân trước đã. Khương Nguyệt Lam có hai câu hỏi rất to không thể trả lời được.

“Vậy chủ tịch Lệ cho tôi xem thứ này, mục đích là gì?”

Dọa cô? Cảnh cáo cô? Báo trước cho cô? Hay muốn tạo đà cảm xúc để dạo đầu?

Cô chỉ nghĩ được có bấy nhiêu trường hợp mà thôi.

Lệ Thính Tư mở một tài liệu khác, trong đó có một đường link được đánh dấu đỏ, anh kéo tay cô đặt lên con chuột, áp tay lên điều khiển cô click vào.

Là tư liệu của Khương Nguyệt Lam, video chứa camera giám sát cô, vì cô đã che camera của laptop, nên chỉ có hình ảnh thu từ camera an ninh của những nơi cô thường có mặt, còn có, dấu đỏ thể hiện vị trí của cô trên bản đồ, cập nhật liên tục.

Đây chính là câu hỏi thứ hai của Khương Nguyệt Lam, làm sao Lệ Thính Tư lại biết chính xác cô đang ở đâu mà đến?

Cô cho rằng không phải anh cho người giám sát mình, bởi vì là tự cô muốn tìm anh, chỉ cần gọi một tiếng, nói một câu là Khương Nguyệt Lam sẽ đến rồi. Nếu là để trông chừng an toàn của cô thì Khương Nguyệt Lam cũng tự biết mình không có trọng lượng đó.

“Là X!” - Khương Nguyệt Lam nghiến răng, khẽ gằn giọng. Cái tổ chức chết tiệt này còn biếи ŧɦái hơn cô nghĩ nữa.

Thì ra vị trí của cô từ sớm đã hiển thị lên như thế này. Người này tóm được X, đồng thời cũng mang về cho cô xem, mục đích là cho cô biết cô đã bất cẩn đến nhường nào.

Khách quan thì phải nói rằng là Lệ Thính Tư đang bảo vệ, nhắc nhở “món đồ chơi” của mình, nhưng suy nghĩ của Khương Nguyệt Lam là như thế thì cứ mặc cô ấy đi.

“Không có đạo đức nghề nghiệp, bị như vậy đáng đời các người.”

Khương Nguyệt Lam dùng thái độ trần thuật mắng một câu, có thể thấy cô đã bị hành động này của X chọc giận. Phải biết là cô đã bỏ ra rất rất nhiều tiền, đó là gần như toàn bộ số tiền mất năm nay của cô đấy.

Lệ Thính Tư nhẹ tay búng lên má cô, gương mặt tái xanh nãy giờ lúc này đã có chút đỏ lên vì giận, dưới góc nhìn của anh thì trông khá buồn cười. Anh kéo cô dựa vào ngực mình.

“Lần sau phải cẩn thận hơn. Muốn cái gì có thể xin tôi.”