Khương Nguyệt Lam không làm gì mờ ám như thái độ của Lệ Thính Tư, nên nhất thời cô không bắt được tần số của anh, tần số hiện tại của cô đặc biệt phẳng. Vậy là, cô thành thật gật đầu.
“Ồ, em ở chỗ này bao lâu rồi?”
Anh nhướng nhướng mày, vì khoảng cách của hai người rất gần nhau nên có thể nghe thấy hô hấp của cô, cực kỳ trầm ổn và bình tĩnh.
“Hơn hai tiếng.”
Hiển Lạp Dư đơ khóe miệng, cô đàn em này của anh có đang nắm bắt được tình hình này không? Nhìn cái vẻ mặt tràn đầy ý xấu của tên kia đi, lại nhìn bộ dạng nghiêm chỉnh đường hoàng của cô...
“Ha!”
Lệ Thính Tư siết tay, kéo người cô dán lên ngực mình, ánh mắt âm âm lành lạnh.
Khương Nguyệt Lam khó hiểu ngẩng mặt nhìn anh. Cằm vừa nâng lên đã bị ngón tay thon dài có lực siết chặt, cô còn chưa kịp tiếp thu thì môi đã bị phủ xuống một cái hôn, lực cũng lớn không kém.
Hiển Lạp Dư đen mặt nhìn một màn hôn môi cuồng nhiệt trước mắt mình, tên đàn ông kia lại đang nhìn anh chằm chằm.
Cái này, là tuyên bố chủ quyền.
“Rầm.”
Cửa đóng sầm lại, để hai người còn đang dính nhau ở bên ngoài. Hiển Lạp Dư đã không nhìn thêm được nữa, đau mắt quá.
Khương Nguyệt Lam bị hôn trước mặt người khác, cô có chút hoang mang lộ ra trong mắt. Tận lực áp chế chút kích động lo lắng này, cô vội kéo tay Lệ Thính Tư rời khỏi tòa nhà.
Nhìn cô không một chút chột dạ nên có nào, Lệ Thính Tư thấy có chút buồn cười. Hôm nay trông cô cứ có chỗ nào đó hơi ngơ ngác không nắm bắt tâm tư người khác như bình thường nữa. Nhưng anh đâu phải là người tốt bụng dễ cho qua như thế.
“Đã là đồ của tôi, còn đến nhà người đàn ông khác. Tôi dung túng em quá rồi phải không?”
Khương Nguyệt Lam đang vội bước đi phía trước, cô nghe vậy liền ngẩn ra.
Chậc, cô đã không để ý đến tiểu tiết quá mức rồi, chuyện này hình như không đúng lắm. Bình thường buổi tối một mình đến nhà riêng người khác giới đã không nên rồi, giờ cô còn đang cùng anh có giao dịch, không khác gì tự mình tìm chết cả.
Trách thì trách cô quá tập trung vào chuyện phải làm, quên mất.
Thôi chết rồi, Lệ Thính Tư sẽ làm gì đây?
“Xin lỗi, tôi đến là vì công việc. Cũng không có thời gian tìm thời điểm gặp mặt khác. Lúc đến đây cũng không kịp nghĩ kỹ...”
Khương Nguyệt Lam mải giải thích, đến lúc bị Lệ Thính Tư nhấn ngồi vào xe mới biết hôm nay nhận thức của cô đã mơ hồ đến mức nào. Chiếc xe quen thuộc này ngồi cũng mấy lần, cô lại đi tới trước mặt cũng không nhận ra.
Lệ Thính Tư ngồi vào ghế lái, chống cằm nhìn cô:
“Nói tiếp đi. Nếu thuyết phục tôi có thể suy nghĩ lại, phạt em nhẹ một chút.”
Khương Nguyệt Lam lúc này đã đem tâm tư và sự chú ý đặt trên tâm trạng của Lệ Thính Tư. Cô đoán anh cũng không để ý chuyện này lắm, chỉ là đúng lúc tìm cô thì bắt gặp, nên tiện thể hỏi tội mà thôi. Cho nên, cô chỉ cần phối hợp tốt, lúc này không cần giải thích, mà là cần phải lấy lòng Lệ Thính Tư.
“A... là do hơi mờ mắt, không còn lòng dạ nào để ý xung quanh. Nhất định không, không có lần sau đâu.”
Anh đang nghiêng người về hướng cô, mà Khương Nguyệt Lam cũng ngã đến bên cạnh, toàn bộ tầm nhìn của cô là bờ vai, khuôn ngực và yết hầu của Lệ Thính Tư. Ở khoảng cách, góc nhìn này, cùng với ánh đèn và độ ấm trong xe, càng đẹp đẽ khiến người ta có xúc cảm muốn dụi vào, cô thật sự thấy hơi mờ mắt.
Đã vậy nói cả một ngày làm giọng cũng yếu đi. Nếu không, lời lẽ sẽ không lủng củng thiếu mị lực như thế, nghe cứ như đang làm nũng vậy.
Chiếc sơ mi trắng mở cúc ngực và cái cà vạt bị tháo lỏng hờ hững treo trên cổ anh cứ từng chút lôi kéo ánh nhìn của Khương Nguyệt Lam. Cô bây giờ thấy cả người mình đều mỏi.
“Chủ tịch Lệ, bỏ qua cho tôi một lần nha...”
Khương Nguyệt Lam từ bỏ tự chủ, cô gục đầu vào vai anh, buông thêm một lời thỏ thẻ.
Lệ Thính Tư thuận thế đưa tay đỡ lấy eo cô, giọng nói mềm nhỏ lí nhí này vậy mà lại làm anh ngứa ngáy. Không như lần đầu quấn lấy anh tràn ngập uất hận, hay mấy lần trước mị hoặc quyến rũ, cô hôm nay có chút thiếu đề phòng.
Anh không biết, Khương Nguyệt Lam một phần vì vừa mệt vừa phải tập trung quá mức, một phần khác là vì cả chiều và tối nay cô đều nghĩ tới người kia. Nhớ đến xuất thần.
“Được thôi, nể tình hôm nay em đáng yêu, không tính toán.”
Anh vừa mới nói được một câu, lại cảm thấy hơi thở phả vào cổ mình ngày càng đều, cô gái trong lòng cũng yên lặng không động tĩnh mà thả lỏng.
Cô ngủ rồi.
Vừa tựa vào ngực anh thì cơn buồn ngủ đánh úp, Khương Nguyệt Lam không biết gì, cứ vậy mà khép mắt.
Lệ Thính Tư cúi đầu đánh giá gương mặt yên tĩnh của cô, ngũ quan cũng thật quá tinh tế đi. Nếu đôi mắt này mà có thần một chút, anh sẽ bắt đầu lo liệu có thứ gì lệch khỏi quỹ đạo không.
Nhưng rất tốt, cô chỉ là một chiếc vỏ rỗng có vẻ ngoài khá thú vị. Như vậy, chơi vừa đủ vui rồi.
“Ưʍ...”
Khương Nguyệt Lam hít sâu một hơi, mày nhíu lại. Cảm giác đầu răng nhọn xuyên qua da, cắm vào trong thịt làm cô giật mình tỉnh dậy.
Lệ Thính Tư quét mấy giọt máu rỉ ra vào trong miệng, đến khi nó không còn chảy ra nữa, rồi rời khỏi ngực cô, kéo áo lên trả về vị trí ban đầu. Anh liếʍ khóe môi, nhìn cô vừa tỉnh dậy còn mơ hồ lại vì khó chịu mà nhăn nhó.
“Đến rồi.”
Khương Nguyệt Lam nhìn ra ngoài, phát hiện đây là tầng hầm khách sạn. Ngủ một chút cô đã có lại được sự tỉnh táo của một người bình thường, cuối cùng cũng thoát ra được việc mải nghĩ về kế hoạch sắp tới của công ty.
Cô đi lên phòng, Lệ Thính Tư cũng đi lên phía sau, đến tận cửa phòng, Khương Nguyệt Lam không có cách hay lý lẽ nào để vị này rời đi, đành trơ mắt nhìn anh bước vào. Ngay cả hành động lạnh lùng đóng cửa như Hiển Lạp Dư cô cũng không làm được.
Mà nghĩ lại, cái kiểu đưa về xong đi theo lên tận cửa như vậy, hình như cô cũng vừa mới thao tác.
Khương Nguyệt Lam tẩy trang và tắm rửa trong tâm trạng không hề tự nhiên chút nào. Lệ Thính Tư thì khác, anh lấy laptop ra, dùng bàn của cô, tự nhiên như nhà mình, vừa uống cà phê trong tách của cô, vừa xem báo cáo Trần Tú mới gửi.
Cô tắm xong, đang vừa sấy tóc vừa nhìn tủ nhỏ đầu giường, trong đó còn một phần thuốc, đủ dùng thêm một lần nữa.
“Lại đây, cho em xem cái này.” – Lệ Thính Tư vẫn ngồi nhàn nhã trên ghế, dửng dưng nhìn màn hình, gọi cô tới.
Khương Nguyệt Lam đi tới đằng sau, vừa nhìn đến tài liệu anh mở ra, cả người liền căng chặt.
Tổ chức ngầm mua bán tin tức X đã bị cảnh sát quốc tế bắt hết rồi.
Tính ra đây là một thế lực lớn đầy bí ẩn của thế giới ngầm đấy, đã tồn tại nhiều năm lắm rồi. Cô cũng phải dùng nhiều tiền và đi đường nhiều lắm mới liên lạc được với vòng ngoài của họ.
X có bị bắt cũng là nhóm tội phạm có độ nghiêm trọng cao, vậy sao tài liệu lại lọt được vào tay anh?
Khoan, cô... với cái tổ chức này có chút liên hệ. Tạm thời không nghĩ về việc có bị liên lụy hay không, chuyện đó còn xa lắm, điều cô nên lo lắng là Lệ Thính Tư kìa.
“Ban đầu tôi chỉ cho người cảnh cáo thủ lĩnh của bọn họ thô, ngậm miệng hai tháng là bỏ qua rồi. Thế nhưng em biết không, bọn chúng lơ tôi.”
Lệ Thính Tư ngâm ngâm cười: “Cho rằng mình quá lớn mạnh rồi nên không biết nể mặt ai cả. Tới thông tin của tôi cũng dám bán.”