Thật sự là Khương Nguyệt Lam không hề quan tâm đến cái hội thảo mà đối với danh tiếng mà đối với mặt mũi của Hiển Lạp Dư là quan trọng đó.
Cô không có lời nào để giải thích cả.
Nhưng bước tiếp theo cô đi cần có anh ta, vì thế Khương Nguyệt Lam mới nhắc lại.
Hiển Lạp Dư có chút dao động nhưng vẫn thể hiện vẻ mất kiên nhẫn đứng dậy muốn tiễn khách. Còn nhìn cô từ trên xuống dưới một lượt, trong giọng nói có phần bực bội:
“Em đã nhục nhã lời khen tặng của tôi.”
Khương Nguyệt Lam chớp mắt, đúng là một lời trách móc kiêu ngạo ha! Đúng vậy, cô cũng có chút tư chất so với người khác, nhưng cuộc sống của cô, lựa chọn của cô, tương lai, cuộc đời, đều chẳng ra gì.
Cơ mà, anh ta có tư cách nói với cô câu đấy sao?
Khương Nguyệt Lam cũng đứng dậy, nhìn thẳng anh ta, khóe môi giương lên:
“Còn anh thì nhục nhã sự trông đợi của tất cả mọi người.”
“Thiên tài” được ca tụng ngày ấy bây giờ ra sao? Mờ nhạt như một bóng ma, chẳng ai biết vất vưởng ở nơi nào rồi.
Hiển Lạp Dư cứng họng, cô nói đâu có sai. Dù là anh đang làm việc cho tập đoàn tốt nhất nước, nhưng lại bị chèn ép ở một vị trí vô danh tiểu tốt, không có cơ hội thể hiện, công lao cũng bị cướp, chẳng khác nào bị buộc một tảng đá lớn vào chân.
Anh có đơ người ra một lúc, nhưng sau đó vẫn lấy lại tinh thần, phản bác:
“Tôi sẽ sớm có được vị trí xứng đáng thôi. Còn em? Em vẫn chẳng có gì.”
Khương Nguyệt Lam gật đầu một cách điềm nhiên.
Đúng vậy, Hiển Lạp Dư chẳng qua là vận số đen đủi, bị vây hãm mấy năm, sớm muộn gì anh ta cũng sẽ lại bật dậy mạnh mẽ. Cô cũng biết rõ nên mới nhân cơ hội này chiêu mộ người về. Để anh lại cho Thịnh Tử Quân, khác nào để hổ mọc thêm cánh?
Mà cướp được người tài của hắn ta, cô càng muốn.
Còn về bản thân, Khương Nguyệt Lam chẳng hề có tiếc nuối gì.
“Tôi không muốn gì cả.”
Cô chỉ muốn báo thù thôi, cô hận Thịnh Tử Quân, muốn cắn xé hắn ta.
Khương Nguyệt Lam thấy cuộc đàm phán dần đi vào ngõ cụt, cô quyết định lật lá bài cuối cùng.
“Với lại, đừng tưởng tôi không biết. Kẻ trực tiếp thực thi mệnh lệnh làm công ty nhà tôi phá sản chính là anh, đàn anh chính trực của tôi à.”
Rõ ràng là một lời mỉa mai đáp trả, là sự buộc tội giận dữ, nhưng vẻ mặt cô không có gì là khıêυ khí©h cả, cứ bình bình thường thường như chẳng có gì xảy ra. Đây là cái vẻ mặt mà Hiển Lạp Dư nhận được khi lạnh mắt nhìn cô được vây giữa đám bạn bè và bia rượu ngày hôm đó. Nhưng anh thì không bình tĩnh được như thế.
“Cái gì? Khương thị là công ty nhà em!” – Hiển Lạp Dư biến sắc, há hốc mồm kinh ngạc.
Đón được ánh mắt xác nhận của cô, khuôn mặt anh đã trải qua mấy lần thay đổi biểu cảm. Từ bất ngờ, đến áy náy, rồi sau cùng là xấu hổ.
“Tôi không biết.” – Hiển Lạp Dư hơi rũ mắt.
Anh đâu nghĩ rằng thứ đầu tiên mà mình giẫm đạp, lần đầu làm chuyện xấu lại là người có quen biết. Vậy ra anh cũng góp phần khiến cô không còn gì rồi, Hiển Lạp Dư nhăn trán. Cái này thật sự được tính là thiếu cô ấy một món nợ.
Chuyện giải quyết Khương thị trong mắt Thịnh Tử Quân chả phải lớn lao gì, giao cho một tên phó tổng nhiều kinh nghiệm là được. Hắn ta dĩ nhiên cũng chẳng hay biết nếu việc này bằng cách này hay cách khác tới tay Hiển Lạp Dư.
“Ừ.” – Cô hờ hững gật đầu, nhưng lại nhìn xoáy vào đối phương. Sau đó vòng về chuyện ban đầu trước khi ra về.
“Giờ tôi đang phải xây dựng lại từ đầu. Khi nào đến cũng được, luôn chào đón anh.”
Khương Nguyệt Lam để lại danh thϊếp, đứng dậy đi ra cửa.
“Này.”
Cô bị Hiển Lạp Dư gọi lại, Khương Nguyệt Lam đối mặt với cánh cửa nhếch môi một cái trước khi quay mặt về phía đàn anh cũ kia.
Anh đi tới bàn ngồi xuống, nghiêm túc nói:
“Chi tiết công việc như thế nào?”
…
Khương Nguyệt Lam ngồi lại đó bàn bạc với Hiển Lạp Dư hơn hai tiếng đồng hồ, cái này đúng là ngoài dự tính của cô.
Hiển Lạp Dư đổi ý nhanh như thế, đã vậy sau khi thỏa thuận, Khương Nguyệt Lam ép giá xuống còn 70% của Thịnh thị cũng gật đầu luôn.
Anh ta tiếp thu chuyện đổi việc này rất nhanh, quyết định xong thì liền bảo cô đem tình hình và định hướng công ty nói rõ một lượt.
Khương Nguyệt Lam muốn thay đổi gần như toàn bộ cách hoạt động xưa nay, cô cũng nghiêm túc cùng anh vạch ra kế hoạch và những việc cần làm trước mắt.
Bỗng dưng Hiển Lạp Dư ngừng lại, cau mày nhìn cô, ánh mắt đầy nghi hoặc:
“Có một vài vấn đề tôi muốn hỏi, em lấy vốn ở đâu ra?”
“Anh đoán xem.” - Cô nhướng mày nhìn anh, chớp chớp mắt.
Hiển Lạp Dư nheo mắt, lắc đầu:
“Đừng có đùa, em đâu có khiếu hài hước.”
Cô quay lại với bản nháp anh vừa tùy tiện ghi ra, nghiêm túc xem xét, đang muốn nói gì đó thì điện thoại bỗng reo lên. Khương Nguyệt Lam cho rằng là Lan Ý điện nên không nhìn màn hình, thuận tay nghe máy.
“Đến giờ về rồi.”
Giọng nói trầm lạnh lơ đễnh truyền vào tai, đánh thẳng lên thần kinh cô một cái choang. Khương Nguyệt Lam thoáng sửng người mấy giây rồi mới phản ứng lại được:
“Ừa, đang ở đâu? Tôi đến ngay.”
Rõ ràng là cách nhau một cái màn hình, vậy mà cô cứ có ảo giác như mấy chữ mà người kia nói đang phiêu phiêu quanh tai mình.
“Ngay trước cửa đây.”
Khương Nguyệt Lam ngẩn người đi ra mở cửa, quả nhiên là có thật. Lệ Thính Tư đang đứng dựa vào bức tường đối diện, trong mắt còn mang ý cười nhìn cô làm cô vừa thấy đã lạnh sống lưng.
Thấy cô tự nhiên đang nghe điện thoại với thái độ kỳ lạ lại bật dậy chạy ra cửa, Hiển Lạp Dư cũng đứng dậy đi ra xem có chuyện gì. Thế là, Lệ Thính Tư đang chăm chú nhìn món đồ chơi còn mới của mình, đã thấy một cái đầu ló ra từ sau lưng cô.
Sau đó, cả hai người đàn ông từ đằng trước đằng sau đều bình tĩnh ném ánh mắt chất vấn về phía Khương Nguyệt Lam.
Ai đây?
Nhưng cô là ai chứ? Cho rằng cô sẽ theo kịch bản mà bối rối khó xử sao? Khương Nguyệt Lam yên lặng dửng dưng nhìn lại bọn họ. Là kiểu: muốn làm quen thì tự mà chào hỏi nhau, đừng có đợi tôi giới thiệu.
Nếu bầu không khí có quá im lặng, đến mức khó chịu, thì Khương Nguyệt Lam cũng không cảm thấy da đầu tê dại, thế nên cô sẽ để nó cứ trầm mặc như vậy. Mà Lệ Thính Tư thì càng khỏi nói, trong tình huống này, suy nghĩ lệch lạc của anh có thể đã thành: được thôi, chúng ta thử xem ai là người phải mở miệng trước.
Cuối cùng người bình thường nhất vẫn là Hiển Lạp Dư, anh lên tiếng, để đuổi cái kể đang chắn trước cửa nhà mình đi.
“Này anh kia, có chuyện gì? Nói nhanh rồi trả lại không gian trước căn hộ cho tôi được chứ?”
“Ý anh ta là bảo tôi cút đi à?” Lệ Thính Tư đứng thẳng lưng dậy, hơi nghiêng người về trước một chút liền kéo gần khoảng cách với cô, giương môi cười cười hỏi.
Do không gian bên ngoài cũng không lớn, hai người nhìn như đứng sát vào nhau, Khương Nguyệt Lam không tránh, còn nhìn anh gật đầu:
“Đúng vậy.”
Hiển Lạp Dư: “...”
“Được rồi. Hôm nay tới đây thôi, tôi về đây.” – Khương Nguyệt Lam nói với đàn anh rồi cầm lấy túi bước qua cửa, đứng bên cạnh Lệ Thính Tư.
“Em về cùng anh ta?” – Hiển Lạp Dư cau mày, nhớ lại câu hỏi ban nãy của mình, Khương Nguyệt Lam lấy tiền ở đâu ra.
Đừng nói là cô... với người này?
“Ừ.”
Cô gật đầu một cái rồi nhấc chân đi, nhưng eo lại bị một cánh tay kéo lại, lực tay cũng không nhẹ lắm.
Lệ Thính Tư nheo mắt với cô, sau đó ánh nhìn theo lời nói từ từ chuyển đến trên người đàn ông còn lại, giọng điệu mang theo chút áp lực khó tả.
“Tối nay em đã ở cùng cậu ta?”